Tiết Minh vừa nghe, lập tức bắt đúng bệnh hốt thuốc, liên tục tâng bốc mấy câu, dỗ dành đứa bé đến mức mở cờ trong bụng, sau đó liền thấy nó mò vào trong lòng, lấy ra một vật giống như cọng cỏ non: "Cái này cho cô. Sau khi trời tối ngươi tìm một bức tường hướng về phía đông, đâm vào tường mà vào tiến vào chợ quỷ La Sát, tìm một cửa tiệm tên là ‘Thiên Thượng Nhân Gian’, dùng vật này đổi với chủ tiệm lấy Tụ Dương Phù, đeo trên người có thể giúp cô tụ tập dương khí."
Tiết Minh thực ra cảm thấy cơ thể mình vẫn ổn, ngoại trừ hai chân đau dữ dội ra thì tinh thần vẫn khá tốt, nhưng nàng vẫn nhận lấy cọng cỏ non kia đặt vào lòng bàn tay, vừa mảnh vừa dài, còn nhỏ hơn cả một cọng hẹ nữa, không nhìn ra rốt cuộc là thứ gì. Nàng cẩn thận cất cọng cỏ non đi, ôm quyền: "Hôm nay em cứu mạng ta, ân nặng như núi, mong em cho ta biết tên họ, ngày sau ta báo đáp ít ra còn biết đường mà tìm."
Đứa bé này lập tức trở nên vênh váo, cằm hơi nhướng lên, nói: "Tiểu gia ta tên là Du Âm. Nhưng mà gia không cần cô báo đáp, đường sống đã chỉ cho cô rồi, có sống sót được hay không là tạo hóa của chính cô."
Nói xong liền vỗ vỗ vai nam nhân, nam nhân vẫn luôn im lặng này lập tức di chuyển, ôm đứa bé đi vào trong miếu.
Tiết Minh càng cảm thấy đứa bé này thật khó hiểu, sau khi nghe cách tự xưng này, nàng vậy mà ngay cả giới tính của đứa bé cũng không nhìn ra được. Nghĩ lại thì thế giới này vốn dĩ đã đầy rẫy chuyện kỳ quái, quỷ còn chạy đầy đất, còn quan tâm giới tính của một đứa bé làm gì chứ? Thế là nàng ngồi lại xuống ghế, nhìn hai người đi vào sâu trong miếu.
Ninh Thái Thần ngồi xuống bên cạnh nàng, "Hiền đệ, ban nãy đệ nói gì với đứa bé xấu tính kia thế? Hai người là người quen cũ à?"
Tiết Minh nói: "Hôm kia lúc ta ra khỏi rừng từng gặp một lần, không thể coi là người quen cũ."
Nàng ăn nốt miếng cơm cuối cùng trong bát, đưa bát đũa cho Thu Sinh đang đứng bên cạnh, rồi chắp tay với Ninh Thái Thần nói muốn về phòng nghỉ ngơi, sau đó chống cây gậy gỗ đứng dậy, run rẩy đi về phòng. Chỉ khoảng mười mấy bước chân mà nàng đi vô cùng khó khăn, nếu không có cây gậy gỗ chống đỡ, e rằng đã sớm ngã đến mức không dậy nổi.
Đêm đầu tiên trước đó, lúc nàng xông ra khỏi phòng đã làm gãy then cửa, phải dùng ghế chặn cửa mới đóng chặt được. Động tác tới lui này khiến Tiết Minh tốn không ít sức lực, toát cả mồ hôi. Nàng đến đầu giường lục tìm túi đồ, tìm thấy túi nước bên trong, mở ra ngửi thử.
Nước bên trong đã đựng hai ngày, nhưng ngửi lại đặc biệt tươi mát, có một mùi giống như mùi cỏ xanh, rất nhạt, Tiết Minh không phân biệt được. Nàng do dự một lát, nghĩ đến đứa bé vênh váo kia tuy tính tình không tốt lắm, nhưng trông có vẻ không xấu bụng, cũng không có vẻ âm hiểm tính kế người khác, nên quyết định tin một lần, cầm túi nước uống một ngụm lớn.
Vào miệng vừa ngọt mát vừa lạnh, rất giống nước cốt hút ra từ que kem đá kiểu cũ. Tiết Minh chép miệng: "Cũng ngon ghê."
Nàng không dám uống nhiều, vặn chặt túi nước xong, lại nhớ tới Nhϊếp Tiểu Thiến tối qua bảo nàng về góc đông nam của phòng tìm thử xem, nàng lại leo xuống giường tìm kiếm. Góc đông nam của căn phòng đặt một cái giá để chậu gỗ, thùng gỗ, nàng tốn rất nhiều sức mới dời đồ vật ra, liền nhìn thấy ở nơi góc khuất nhất lại có một con hạc giấy vô cùng nhỏ.
Tiết Minh nhặt nó lên, nhận ra đây chính là con hạc giấy nhỏ đã dẫn đường cho nàng hôm rời khỏi suối nước nóng. Lần này thì nàng đã hiểu ra, chẳng trách mỗi lần ngủ quên ở chỗ Ngọc Hạc, vừa mở mắt ra đã quay về nơi này. Tuy không biết làm thế nào quay về, nhưng chắc chắn là do Ngọc Hạc làm.
Tiết Minh hừ lạnh một tiếng, vừa véo con hạc giấy nhỏ vừa mắng: "Cái nhà rách nát của ngài ấy, ta còn chẳng thèm ngủ đâu, nếu không phải để trốn đám quỷ trong miếu, ngài nghĩ ta sẽ chạy qua đó chắc?"
Dù sao Ngọc Hạc cũng không nghe thấy, chửi cho sướиɠ miệng cũng chẳng phạm pháp. Tiết Minh lẩm bẩm chửi rủa leo lên giường: "Tên quỷ háo sắc chết tiệt, mọc đầy răng chó, chỉ biết cắn người, hút nhiều dương khí của ta như vậy, cho ta ngủ một đêm thì đã sao? Canh giữ cái nhà rách nát to đùng đó một mình, đã thành quỷ chết rồi còn cần nhà cửa gì nữa, ta đề nghị ngài chuyển nhượng nhà cho ta đi, rồi ta sẽ đốt cho ngài một căn nhà mà người chết nên ở."
Chẳng biết có phải vì vừa ăn no không, Tiết Minh bắt đầu buồn ngủ, dù sao trước mắt cũng không có việc gì khác, trời vẫn còn sáng trưng, nàng dứt khoát nằm xuống đánh một giấc ngủ bù.
Tiết Minh vốn nghĩ giấc ngủ này nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai, ba tiếng, không ngờ khi cửa phòng bị gió mạnh tông mở, phát ra tiếng động lớn đánh thức nàng dậy, nàng kinh hãi phát hiện, bầu trời ngoài cửa sổ đã tối sầm lại!
Chiếc ghế vốn dùng để chặn cửa phòng bị hất văng vào tường, vỡ tan tành thành mảnh vụn khắp sàn, cửa gỗ cũng bị tông nứt một vết dài, như thể bị bổ đôi từ giữa. Ngay sau đó, gió lạnh không ngừng nghỉ điên cuồng tràn vào phòng, đồ đạc trong phòng bị thổi kêu loảng xoảng. Tiết Minh sợ hãi bật dậy, trong phòng đã tối om.