Sau khi cửa miếu mở ra, người bước vào là một nam nhân trẻ tuổi cao lớn, trông khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc một bộ trường bào màu xám, mắt bị che bởi một dải lụa gấm màu đen nhánh, nhưng điều này dường như không ảnh hưởng đến tầm nhìn của hắn, hắn rất ung dung bước qua ngưỡng cửa đi vào.
Trong lòng nam nhân ôm một bé gái khoảng sáu bảy tuổi. Cô bé này phấn điêu ngọc trác, ăn mặc cũng vô cùng xa hoa, búi tóc trái đào được buộc bằng dải lụa vàng, cổ đeo vòng cổ chuỗi ngọc đính đủ loại đá quý, mặc một bộ váy áo màu đỏ vàng đan xen, ăn vận trông như một nàng công chúa hoàng gia. Cô bé dùng đôi tay nhỏ nhắn ôm lấy vai người nam nhân, tò mò ngắm nhìn cảnh vật trong miếu.
Tiết Minh vô cùng kinh ngạc, nhìn kỹ gương mặt cô bé, cảm thấy cô bé rất quen mắt.
Hơn nữa, người ăn mặc thế này lại đến miếu, bản thân chuyện này đã rất kỳ lạ, dù sao thì trong câu chuyện gốc, ngoài Yến Xích Hà, Ninh Thái Thần và thư sinh đến từ Lan Khê ra, không hề nhắc đến có người phàm nào khác xuất hiện trong miếu. Tiết Minh không biết lai lịch của hai người này, vừa giả vờ cúi đầu và cơm, vừa lén lút ngước mắt nhìn trộm hai người.
Ninh Thái Thần vốn tính nhiệt tình hiếu khách, sau khi thấy hai người này liền lập tức đứng dậy đón chào, trong tay còn xách một bầu rượu, nói: "Vị huynh đài này đến thật đúng lúc, người đệ đệ này của ta không biết uống rượu, để ta uống một mình thì thật nhàm chán, có thể gặp nhau ở nơi hoang vắng thế này cũng là duyên phận giữa chúng ta, có muốn đến cùng uống một chén không?"
Tiết Minh thầm nghĩ Ninh Thái Thần này cũng thật phóng khoáng, vừa nãy còn nói trong miếu có ma, bây giờ lại kéo người mới đến uống rượu, cái sự vô tri vô giác khó hiểu này của nhân vật chính, quả nhiên có trong bất kỳ câu chuyện xưa nào.
Nam nhân bịt mắt không đáp lại, ngược lại bé gái trong lòng hắn lại mở miệng trước, giọng nói non nớt: "Tên nghiện rượu ở đâu ra vậy, tránh ra."
Ninh Thái Thần lại không hề tức giận, tỏ ra khá hiền lành muốn véo má cô bé: "Nhóc con này tính tình cũng không nhỏ đâu."
"Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào ta!" Cô bé lộ vẻ mặt chán ghét, vừa lùi về sau né tránh vừa dùng tay nhỏ vỗ vỗ vai nam nhân, nam nhân liền đi về phía trước mấy bước. Khi đến trước mặt Tiết Minh, cô bé đột nhiên "Ai" một tiếng, bảo người đàn ông dừng lại.
Tiết Minh ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô bé, đến gần nhìn thì càng cảm thấy quen thuộc, đặc biệt là đôi mắt, nàng chắc chắn mình đã gặp ở đâu đó rồi, chỉ là không tài nào nhớ ra được. Nàng bèn chủ động lên tiếng: "Tiểu cô nương, em quen ta à?"
Đứa bé vừa nghe, lại tức giận, the thé nói: "Cô gọi ai là cô bé!"
Chỉ một câu này thôi, Tiết Minh đột nhiên nhớ ra đã gặp đứa bé này ở đâu rồi! Đây không phải là đứa bé hôm nọ nhìn người qua khe cửa, rồi đổ nước vào túi nước cho nàng sao? Giọng điệu lúc đó giống hệt câu vừa rồi.
Lúc đó chỉ có một khe cửa nên không nhìn rõ toàn bộ dáng vẻ của đứa bé, nghe giọng nói còn tưởng là một bé trai, không ngờ lại là một bé gái. Tiết Minh kinh ngạc mở to mắt: "Sao em lại đến đây?"
Đứa bé lại không trả lời, hỏi ngược lại nàng: "Nước lần trước đổ cho cô, ncô không uống sao?"
Lúc này Tiết Minh mới nhớ đến nước trong túi nước, nói: "Lúc đó đi chưa được bao lâu thì vào đến thị trấn, ta mua đồ ăn rồi, nên quên mất nước trong túi." Sau đó về miếu nàng bị đả kích lớn, thêm vào đó lại toàn dùng đồ ăn thức uống của Ninh Thái Thần, cho nên hai ngày nay đều không động đến túi nước đó.
Đứa bé nói: "Cô bị quỷ khí quấn thân, âm khí quá nặng, nếu cứ tiếp tục dây dưa với ma quỷ, chẳng bao lâu nữa sẽ thân thể suy kiệt mà chết, tự lo liệu lấy đi."
Những lời này khiến Tiết Minh sợ đến mức lập tức cảm thấy thịt kho trong tay cũng không còn thơm nữa, vội vàng hỏi: "Âm khí quá nặng nghĩa là gì?"
"Âm thịnh thì dương suy, cái này cũng không hiểu sao? Người sống mà hết dương khí thì chờ chết đi." Đứa bé liếc nàng một cái, nói năng vô cùng già dặn, cực kỳ không hài hòa với vẻ ngoài non nớt.
Tiết Minh cảm thấy kính nể, cảm thấy lai lịch đứa bé này không hề nhỏ, lúc này cũng không còn để ý đến chân đau nữa, miễn cưỡng đứng dậy ghé sát lại nói chuyện, hạ thấp giọng: "Thật không dám giấu, gần đây ta quả thực vì muốn sống sót nên đã có vài giao dịch với ma quỷ."
Ánh mắt đứa bé nhìn xuống, dừng lại một lát ở cổ nàng, dường như chỉ một cái nhìn đã nhìn thấu giao dịch mà nàng nói, hừ khẽ một tiếng rồi nói: "Dương khí là gốc rễ của con người, cô làm vậy là đang tự tìm đường chết."
Tiết Minh chột dạ không thôi, biết rằng trên cổ mình toàn là dấu răng do Ngọc Hạc để lại, vừa mắng thầm tên sắc quỷ chết tiệt mọc cái hàm răng chó, vừa kéo cổ áo lên che kín cổ. Nàng lại mặt dày nói: “Tiểu thần tiên, có cách nào cứu ta không, để ta bổ sung đủ dương khí?”
Đứa bé đó dường như rất thích nghe câu "Tiểu thần tiên" này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sứ lập tức hiện lên nụ cười, mang theo vài phần đắc ý: "Cô tìm ta coi như tìm đúng người rồi, đổi lại là người khác mới lười quản chuyện bao đồng này."