Chương 32: Sắt đá

Vòng tám người diễn ra vào ngày thứ chín của đại hội kiếm tiên. Sóc Phong chiến thắng dễ dàng trước Chuy Uyên, một kết quả mà hầu hết mọi người đều đoán trước. Với thực lực mạnh mẽ, Sóc Phong dường như là ứng viên ssáng giá nhất cho vị trí chung kết ở nhánh của mình, trong khi nhánh còn lại sẽ là cuộc đấu gay cấn giữa Nghê Mạn Thiên và Hoa Thiên Cốt.

Điều bất ngờ lớn nhất là Vân Đoan đã lập thêm một kỳ tích nữa khi đánh bại đệ tử Quát Thương Phái để chính thức bước vào bán kết. Không chỉ ba người Nghê Mạn Thiên, Mạc Thiệu Khiêm và Nghĩa Dũng mà ngay cả gia gia của nàng cũng vui mừng không tả nổi.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến đối thủ sắp tới của Vân Đoan là Sóc Phong, Mạc Thiệu Khiêm lo lắng, "Có vẻ khó quá."

Nghĩa Dũng thì vẫn giữ tinh thần lạc quan, "Cần gì quan tâm! Cứ cố hết sức là được."

Trong một trận đấu khác, Hoa Thiên Cốt chật vật để vượt qua Hoàn Hữu Ngọc của Trọc Phong. Mạc Thiệu Khiêm không khỏi rùng mình, không ngờ Hoàn Hữu lại giấu nghề nhiều đến vậy.

Khi Nghê Mạn Thiên đối đầu với đệ tử của Tề Vân Sơn, trận đấu diễn ra quyết liệt nhưng nàng đã giành chiến thắng một cách thuyết phục, khiến đối thủ phải tâm phục khẩu phục. Nghĩa Dũng vỗ vai Nghê Mạn Thiên, cười to, "Bạn của ta thật đỉnh, ngươi có thấy hắn còn không dám ngẩng mặt lên lúc đi xuống không? Haha, thật sảng khoái mà!" Nghê Mạn Thiên giật giật khoé miệng, nàng không dám kể với Nghĩa Dũng rằng sau khi kết thúc trận đấu, Triều Yên mặt đỏ như cua luộc bẽn lẽn đến xin nàng dấu tiên để viết thư. Nàng vội vã xách váy chạy, nếu Thiên Chỉ hoặc Mặc Lan biết chắc chắn sẽ trêu đến chục năm nữa!

Như vậy, bán kết của đại hội kiếm tiên đã định, Hoa Thiên Cốt đấu với Nghê Mạn Thiên, Sóc Phong đấu với Vân Đoan.

Ngày cuối cùng của Đại hội Kiếm Tiên. Vì có quá nhiều người muốn xem trận chiến nên toàn bộ sàn đấu được chuyển lên biển. Tam tôn và cửu đại trưởng lão đều có mặt. Sau trận chung kết thì lễ bái sư của Trường Lưu Sơn sẽ được cử hành, thế nên hầu như tất cả mọi người đều ở đây.

Trận bán kết đầu tiên là giữa Nghê Mạn Thiên và Hoa Thiên Cốt, hai đối thủ đều rất mạnh, mỗi người đều mang theo quyết tâm và khát vọng chiến thắng. Phía bên Hoa Thiên Cốt, Khinh Thủy, Hủ Mộc Thanh Lưu, và Vân Ẩn cổ vũ nhiệt tình. Đường Bảo xuất hiện trong chiếc váy đỏ nhỏ xinh, tay cầm một đóa hoa, vừa múa vừa nhảy cổ vũ.

Bên Nghê Mạn Thiên, sự cổ vũ còn náo nhiệt không kém. Nghĩa Dũng và Mạc Thiệu Khiêm, không biết từ đâu kiếm ra một băng vải ghi dòng chữ "Mạn Thiên vô địch thiên hạ" đậm nét, hai người không ngừng giơ lên cao và la hét cổ vũ, khiến Nghê Mạn Thiên nhìn thấy cũng phải cúi cúi đầu vì ngại ngùng. Xung quanh, cha mẹ nàng, các ca ca và tỷ tỷ đều có mặt, động viên nàng bằng những ánh mắt tràn đầy hy vọng và tự hào.

Lạc Thập Nhất đứng bên Thế tôn, thấy Đường Bảo liền xoay lưng lại khẽ ho khan vài tiếng.

"Không khỏe?"

"Bẩm sư phụ, đệ tử không sao."

"Không sao là tốt, đây là lần cuối cùng ngươi tham gia Đại hội Kiếm Tiên, năm nay ngươi phải nhận đồ đệ rồi. Thượng Thượng Phiêu mới bái sư được một năm, tu vi chưa đủ, cố gắng lắm mới vào được vòng mười sáu, ngươi đừng để sư phụ và Trường Lưu mất mặt, nhất định phải giành được vị trí đứng đầu cho ta, tuyệt không thể để rơi vào tay người ngoài."

"Đệ tử đã biết."

Ma Nghiêm hừ lạnh một tiếng, nhìn hai người Hoa Thiên Cốt và Nghê Mạn Thiên chuẩn bị giao đấu: "Hai đệ tử này ngươi đều biết, ngươi nói xem, ai sẽ thắng?"

"Bẩm sư phụ, trước kia Hoa Thiên Cốt nổi trội hơn, nhưng qua mấy ngày thi đấu liên tục, hiện giờ hai người đều mỏi mệt. Trận đấu này phải dựa vào tốc độ, đạo hạnh, pháp lực, nhưng quan trọng nhất vẫn là sức chịu đựng, vừa phải tập trung điều khiển kiếm bay trên không tránh né công kích, vừa phải hao tổn sức lực giao đấu, ai có năng lực phối hợp tốt nhất thì người đó có khả năng thắng cao nhất. Cuối cùng chiến thắng sẽ về tay ai thì vẫn chưa biết được."

"Sư đệ, ngươi nói xem?" Ma Nghiêm đột nhiên quay đầu, hỏi Bạch Tử Họa bên cạnh.

Mặt Bạch Tử Họa không chút thay đổi, Sênh Tiêu Mặc ngồi một bên chen ngang cười nói: "Chẳng phải đại sư huynh muốn Nghê Mạn Thiên thắng sao? Đến lúc đó quan hệ giữa Bồng Lai Đảo và Trường Lưu Sơn sẽ càng thêm sâu sắc."

Ma Nghiêm không trả lời, đột nhiên lại hỏi: "Sư đệ, ngươi thấy tư chất của Nghê Mạn Thiên thế nào?"

"Rất tốt." Bạch Tử Họa gật đầu, tiếc là nàng chọn làm đệ tử của người khác. Ánh mắt hắn dõi theo Nghê Mạn Thiên và Hoa Thiên Cốt dưới sàn đấu, hai đứa trẻ đều có duyên với hắn, chỉ là duyên đó sẽ dẫn đến điều gì thì chỉ có trời mới biết.

"Năm nay ngươi vẫn không chịu nhận đồ đệ sao? Vị trí đệ tử chưởng môn dù sao cũng không nên để trống quá lâu."

"Năm nay... có lẽ sẽ nhận." Xem trận đấu kia rồi nói sau, vẫn còn một đối tượng nữa, chỉ không biết nàng đã cố gắng tới mức độ nào rồi.

Sênh Tiêu Mặc nói: "Đại sư huynh muốn nhị sư huynh nhận Nghê Mạn Thiên làm đồ đệ?"

Không ngờ Ma Nghiêm lại lắc đầu, ngón tay chỉ về phía Sóc Phong đang đứng ở một bên xem trận chiến: "Cậu ta mới là sự lựa chọn thích hợp nhất."

Sênh Tiêu Mặc và Lạc Thập Nhất lập tức hiểu ra, gật đầu. Bạch Tử Họa lại dường như không nghe thấy.

Hỏa Tịch và Vũ Thanh La kích động không yên, bọn họ vì trận chiến giữa Hoa Thiên Cốt và Nghê Mạn Thiên này mà cá cược một khoản rất lớn. Hỏa Tịch cá Nghê Mạn Thiên thắng, Vũ Thanh La cược Hoa Thiên Cốt thắng, hai người tranh cãi ầm ĩ cả trời đất, ai thua thì phải viết mười tờ phiếu nguyện vọng.

Bọn họ cá cược thường mang phiếu nguyện vọng ra tính toán, có một tờ là có thể bắt đối phương làm một chuyện mà mình muốn. Ai mà thắng được mười tờ thì có mười cơ hội ngược đãi đối phương, lại chẳng vui ngất trời? Hỏa Tịch có một lần bị Vũ Thanh La bắt đi nhìn lén Ma Nghiêm tắm rồi về báo cáo xem trên người hắn có mấy vết sẹo. Lúc ấy Hỏa Tịch bị dọa đến mạng cũng không còn, hắn thà bị Thanh La bắt đi tự tử còn hơn là phải đi nhìn gương mặt đáng sợ của Thế tôn.

Trước giờ thi đấu, cha mẹ Nghê Mạn Thiên đã dặn dò nàng rất kỹ lưỡng. Cha nàng, với ánh mắt sắc lạnh và ánh nhìn thấu suốt, cẩn thận phân tích:

"Sóc Phong có tài năng vượt trội, nhưng kẻ liều lĩnh nhất, tham vọng nhất trong số này vẫn là Hoa Thiên Cốt. Ta đã để ý kỹ, nàng ta không dễ dàng bỏ cuộc. Nếu con thắng được Hoa Thiên Cốt, thì con đã nắm trong tay cơ hội chiến thắng Sóc Phong."

Nghê Mạn Thiên gật đầu, cảm nhận trọng trách và kỳ vọng của gia đình đặt trên vai mình. Mẹ nàng đứng bên, đôi mắt thoáng nét lo âu:

"Thật ra ta sợ nhất là kiểu người như Hoa Thiên Cốt này, con phải cẩn thận đó, không thể biết được người ta sẽ làm gì nếu bị dồn vào đường cùng đâu.."

Lời nhắc nhở khiến Nghê Mạn Thiên hơi rùng mình. Nàng hít sâu, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm. Khi trận chiến bắt đầu, nàng rút thanh Bích Lạc ra khỏi vỏ. Dưới ánh hoàng hôn, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo và uy nghi. Rồi nàng vung kiếm, đạp nhẹ lên gió mà bay lên. Đến vòng đấu này, Nghê Mạn Thiên không còn chỗ để nương tay, nàng nghiêm túc dốc hết mọi thứ mà mình có vào cuộc chiến.

Khán giả xung quanh hầu như đều nín thở. Một đệ tử mới nhập môn nhưng đã có thể cưỡi gió mà bay, quả là hiếm có. Không ai ngờ Nghê Mạn Thiên lại có thể vận dụng pháp lực mạnh mẽ và vững vàng như vậy, tất cả đều thán phục và kinh ngạc. Bên kia, Hoa Thiên Cốt cũng bay lên, đôi tay nàng ta cầm hai mảnh băng sắc nhọn, ánh băng trong vắt lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nghê Mạn Thiên nhíu mày, lòng đầy thắc mắc. Trường Lưu Sơn đâu thiếu vũ khí, sao Hoa Thiên Cốt lại phải dùng đến băng để thay cho kiếm?

Khi trận đấu vừa bắt đầu, không gian dường như chỉ còn tiếng sóng biển rì rào và âm thanh sắc bén của kiếm khí xé gió. Nghê Mạn Thiên bừng bừng khí thế, tay áo bay lượn như cánh hạc, thanh Bích Lạc trong tay phát sáng, tạo thành hàng loạt đóa kiếm hoa tuyệt đẹp bao phủ quanh người Hoa Thiên Cốt. Nhớ lại lần thua trước trong tiết ngự kiếm, Nghê Mạn Thiên hiểu rằng phải nhanh chóng kết thúc, tránh để đêm dài lắm mộng. Lần này, nàng đã dành mọi thời gian rảnh rỗi để luyện tập cùng thanh Bích Lạc, dù chưa đến mức người kiếm hợp nhất nhưng đã đạt đến mức có thể điều khiển kiếm vô cùng nhuần nhuyễn.

Hoa Thiên Cốt vừa lùi vừa chống đỡ, kiếm thuật của nàng dù sắc bén nhưng dưới sức ép của Nghê Mạn Thiên, mọi chiêu thức dường như đều bị bóp nghẹt. Trong khoảnh khắc, Nghê Mạn Thiên quyết đoán sử dụng chiêu đầu tiên của "Cửu Khúc Hồi Sơn" mà bình thường tiên sư vẫn dạy. Đệ tử nam đứng xem không khỏi say đắm trước dáng vẻ uyển chuyển của Nghê Mạn Thiên, nàng giống như tiên nữ đang múa trong bầu trời xanh.

Nghê Mạn Thiên chủ động tấn công liên tục, không cho Hoa Thiên Cốt có bất kỳ cơ hội phản công nào. Nhưng Hoa Thiên Cốt cũng không dễ khuất phục. Khi tìm được một khe hở trong thế công của Nghê Mạn Thiên, nàng lập tức tung "Tiên Nhân Chi Lộ" để tạo hỏa mù, sau đó xuất chiêu "Phong Xuy Diệp Lạc" để khóa bên phải của Nghê Mạn Thiên. Nàng ta dùng kiếm băng lao nhanh, nhắm thẳng vào khoảng trống đối phương.

Nghê Mạn Thiên nhanh chóng xoay người, tung chiêu "Lạc Diệp Quy Căn" để che chắn điểm yếu, rồi tiếp nối bằng một chiêu "Chước Cốt Viêm Dương" khiến kiếm băng trong tay Hoa Thiên Cốt tan thành nước. Nhưng ngay lúc đó, Hoa Thiên Cốt lại lợi dụng thời cơ, tập trung pháp lực làm nước biển hóa thành hàng ngàn hạt băng nhỏ lao thẳng lên không trung, như mưa đạn bắn tới Nghê Mạn Thiên. Mỗi viên băng không khác gì ám khí, sắc bén và nguy hiểm.

Hai người cứ thế giao đấu hàng trăm chiêu giữa không trung. Hoa Thiên Cốt dù rơi vào thế yếu vẫn giữ vững phong độ, chiến đấu một cách kiên định, thậm chí có phần liều lĩnh. Nhớ lại lời mẹ căn dặn, Nghê Mạn Thiên có chút dè chừng trước sự lì lợm của Hoa Thiên Cốt. Nàng ta đã chiến đấu suốt mười ngày qua, hẳn sức lực đã tiêu hao nhiều, nhưng không có dấu hiệu muốn chùn bước.

Nghĩ đến trận đấu với Sóc Phong sắp tới, Nghê Mạn Thiên quyết định không kéo dài nữa. Tập trung tất cả chân khí vào Bích Lạc, nàng niệm kiếm quyết, khiến toàn thân phát sáng rực rỡ, một luồng ánh sáng xanh bao trùm nàng. Kiếm khí từ Bích Lạc tỏa ra như những sợi tơ xanh biếc, quấn quanh bầu trời như mạng lưới chằng chịt.

Hoa Thiên Cốt cũng không chịu thua, niệm khẩu quyết khiến vòng cổ của nàng phát sáng, tạo ra một lớp màn chắn hình bát quái bao quanh cơ thể. Nghê Mạn Thiên nhíu mày, nhận ra đây là một pháp bảo khá mạnh mà nàng chưa từng thấy qua. Bích Lạc trong tay phát sáng rực rỡ, tựa hồ ánh mặt trời, khiến các đệ tử xung quanh kinh ngạc trầm trồ.

Nghê Mạn Thiên vung kiếm mạnh mẽ, từng đợt kiếm khí xanh biếc lao tới Hoa Thiên Cốt như cơn mưa sao băng. Hoa Thiên Cốt tránh trái, tránh phải, cố gắng phản công nhưng tất cả lửa và băng của nàng đều bị kiếm khí của Bích Lạc tiêu tan giữa không trung.

Tiếng reo hò của các đệ tử Trường Lưu không ngừng vang lên, tất cả đều trầm trồ trước sức mạnh của Nghê Mạn Thiên. Trong không gian tràn ngập kiếm khí lộng lẫy, cả hai đều rực sáng như hai ngôi sao trên bầu trời đại hội.

Hoa Thiên Cốt nhận ra không thể đấu tầm xa với Nghê Mạn Thiên, dồn hết sức vào đôi chân, bật người nhảy lên cao, thoát khỏi thân kiếm, lướt qua đợt kiếm khí đang lao tới như sóng. Thân hình nàng xoay mấy vòng trên không, nhanh nhẹn và quyết liệt, khiến những đợt kiếm hoa lộng lẫy của Nghê Mạn Thiên bị xuyên thủng trong nháy mắt. Bằng tốc độ không thể tin nổi, Hoa Thiên Cốt bay tới sát mặt đối thủ, một bước liều lĩnh không để lại đường lui.

Nghê Mạn Thiên kinh hoảng đến độ không kịp suy nghĩ, chỉ theo phản xạ mà vung kiếm Bích Lạc lên chắn. Nhưng vừa lúc mũi kiếm chĩa thẳng về phía Hoa Thiên Cốt, một luồng áp lực nặng nề như núi đổ ập xuống từ trên cao. Kiếm quang xanh biếc bao quanh nàng lập tức bị bóp nghẹt, ánh sáng như tan chảy thành từng mảnh vụn mờ nhạt giữa không trung.

Hoa Thiên Cốt không hề né tránh. Nàng ta lao thẳng về phía trước, dứt khoát và liều lĩnh, để mặc lưỡi kiếm đâm sâu vào bụng mình đến tận chuôi. Cảm giác lạnh buốt kinh hoàng tràn ngập trong l*иg ngực Nghê Mạn Thiên khi thân thể Hoa Thiên Cốt áp sát, sắc mặt trắng bệch như giấy, nhưng ánh mắt thì cứng rắn như thép tôi.

Toàn thân Nghê Mạn Thiên như hóa đá, chưa kịp phản ứng thì đã cảm nhận được một cơn đau xé thấu tâm can. Máu của Hoa Thiên Cốt, không, không phải máu nữa, một thứ lạnh như băng, sắc như dao xuyên qua bụng Nghê Mạn Thiên.

Đúng lúc đó, một ý niệm như tiếng chuông vang lên trong đầu: Đây là loại người có thể đâm mình để gϊếŧ kẻ địch. Có thể hy sinh thân xác chỉ để đạt được điều mà nàng muốn. Không có giới hạn nào cả.

Sự kinh hoàng lạnh lẽo lan ra từng thớ cơ, từng mạch máu của Nghê Mạn Thiên. Bằng toàn bộ ý chí, nàng gằn người, xoay cổ tay vung mạnh, đẩy bật Hoa Thiên Cốt ra xa. Cơ thể đối phương bị hất văng, Bích Lạc vẫn cắm nguyên trong bụng nàng ta, máu băng rơi rơi như tuyết vụn giữa không trung.

Nghê Mạn Thiên loạng choạng lùi lại, hai tay run rẩy điểm huyệt cầm máu, vừa chống lại cơn đau quặn thắt, vừa thầm cầu nguyện kiếm thương không chạm đến nội tạng, không bị thanh đao đóng băng từ máu của nàng ta làm cho nhiễm trùng gì đó.

Hoa Thiên Cốt bị hất văng ra xa, nhưng chỉ trong chớp mắt nàng đã ổn định lại thế đứng, thân thể lơ lửng trên không nhờ thanh kiếm của mình. Điều kỳ dị là Bích Lạc vẫn còn cắm nơi bụng nàng, lại đang mờ đi từng chút một. Ánh sáng xanh nhạt vốn đặc trưng của kiếm nay trở nên xám xịt, như thể máu lạnh băng của Hoa Thiên Cốt chính là thứ độc dược đang ăn mòn linh khí của nó.

Khán giả xung quanh sững sờ, toàn bộ im phăng phắc. Không ai ngờ trận đấu lại khốc liệt đến mức này, không chỉ là va chạm kiếm khí, mà là sự thiêu đốt sinh mệnh để giành lấy phần thắng. Nhiều đệ tử trẻ tuổi đã phải quay đi, không dám nhìn trực diện vào vết thương kinh hoàng và ánh mắt sắc lạnh như muốn chết cùng đối phương của Hoa Thiên Cốt.

Trên đài trọng tài, một vị chưởng lão cầm chuông, ánh mắt đầy lo lắng. Ông định rung chuông để tạm ngừng trận đấu, kiểm tra thương thế hai bên. Nhưng đúng lúc ấy, Thế Tôn Ma Nghiêm lại lạnh lùng phất tay áo một cái.

Nghê Mạn Thiên không nghe thấy tiếng chuông tạm dừng, biết rằng trận đấu vẫn chưa kết thúc. Cảm giác dòng máu nóng từ vết thương rỉ ra, ngấm vào y phục, dần lạnh đi trong không khí buốt giá của biển cả, nhắc nhở nàng về tình thế không có đường lui. Nghê Mạn Thiên siết chặt tay triệu hồi Diễm Mai quen thuộc với nàng một năm nay, tập trung chân khí, liều lĩnh lao thẳng về phía Hoa Thiên Cốt, sử dụng chiêu pháp của Bồng Lai Đảo.

Trước mắt nàng, Hoa Thiên Cốt không chút do dự rút Bích Lạc ra, nắm chặt thanh kiếm và dùng chính nó phản công, múa may theo kiếm pháp của Mao Sơn. Nghê Mạn Thiên bất giác cảm thấy có chút mỉa mai, Hoa Thiên Cốt lại dùng thanh kiếm của nàng để đối đầu nàng! Tuy nhiên, ngay lập tức, nàng nhận ra một điều lạ: Bích Lạc không còn kiếm khí tỏa ra như thường lệ, vẻ sáng chói đã biến mất, chỉ còn lại ánh kim loại lạnh lẽo.

Nhưng lúc này không phải lúc quan tâm chuyện đó. Nếu mất tập trung chỉ trong khoảnh khắc, có thể nàng sẽ phải trả giá bằng mạng sống. Nàng bình tĩnh điều khiển chân khí, thanh kiếm của nàng lại rực sáng lên, lấy sức mạnh tinh thuần từ chân nguyên, tạo nên một vòng sáng bao quanh như một tấm khiên mỏng bảo vệ.

Hoa Thiên Cốt không lùi bước, dùng chính Bích Lạc trong tay, đâm tới từng chiêu hiểm hóc. Kiếm pháp của nàng mang đậm sự cứng cỏi của Mao Sơn, từng đường kiếm mạnh mẽ và chính xác.

Ngay khi Nghê Mạn Thiên sắp tung đòn quyết định, một tiếng rít sắc lẹm vang lên, rồi một luồng sáng từ xa lao vυ"t tới tựa như một con rồng bạc cuồn cuộn trên chín tầng mây. Kiếm khí mãnh liệt bức người, thân kiếm tỏa ra ánh sáng ngũ sắc tuyệt đẹp như cầu vồng, xoáy trong gió, khiến sóng nước cuộn trào, khí thế như muốn lấn át tất cả.

Toàn bộ không gian như rung chuyển trước sức mạnh của luồng kiếm này. Cuồng phong gào thét, sóng biển dâng cao cuồn cuộn, làm các đệ tử có trình độ thấp chao đảo, phải nghiến răng chống đỡ mới không bị hất bay xuống biển.

Nghê Mạn Thiên giật mình, vội vàng đánh trả. Xem ra đây chính là thứ mà Hoa Thiên Cốt giấu đến cùng, nàng không biết đây là kiếm gì nhưng rõ ràng nó cũng thuộc hàng thượng phẩm. Chỉ có điều bây giờ trên tay nàng không còn Bích Lạc, lại còn bị thương chỗ hiểm yếu, xem ra cục diện đã đảo lộn. Lòng nàng không khỏi cười khẩy ai đó quả thực rất kiên nhẫn đợi đến lúc này.

Nhưng trong bước đường cùng mới biết bản thân có khả năng gì, Nghê Mạn Thiên trong nháy mắt cáu lên. Được thôi, đấu thì đấu, nàng không quan tâm chung kết gì đó nữa,chỉ cần không thua trước Hoa Thiên Cốt là được. Vũ khí bí mật à? Chưởng môn của Mao Sơn à? Lên hết đi! Lão nương đây đấu đến cùng.

Hoa Thiên Cốt tay cầm thanh kiếm vừa đến, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nghê Mạn Thiên đang đứng vững phía đối diện. Trong tích tắc, nàng thả thanh Bích Lạc rơi xuống biển, tập trung toàn bộ sức lực vào thứ vũ khí mới. Từng chiêu thức nàng tung ra vừa nhanh, vừa mạnh, kiếm khí sắc bén bức người khiến Nghê Mạn Thiên chật vật chống trả. Trước sự tấn công như bão tố của Hoa Thiên Cốt, nàng chẳng còn cách nào khác ngoài liều mạng vận dụng toàn bộ những gì đã học được, so hơn mười chiêu.

Từng đợt đau nhói đến tê dại từ vết thương trên bụng bùng lên, Nghê Mạn Thiên phải nén lại những cơn đau quặn. Nàng không thể không thầm nghĩ, nếu bị một nhát kiếm sắc lẹm như Bích Lạc đâm vào, có lẽ vết thương gọn gàng còn ít đau đớn hơn. Nhưng thứ vũ khí đông kết thô sơ từ máu của Hoa Thiên Cốt đã xé rách bụng nàng, để lại vết thương rách toạc. Nỗi đau này như từng đợt sóng lạnh trào dâng, bào mòn sức lực của nàng nhanh chóng.

Nghê Mạn Thiên biết, nếu nàng để Hoa Thiên Cốt đẩy ra xa đủ để tung kiếm khí, cơ hội của nàng sẽ chấm hết. Đành cắn răng cận chiến, nàng lăn xả vào, lúc bay cao, lúc lại trượt xuống thấp, cố gắng tránh né từng đòn chí mạng. Hoa Thiên Cốt không thể chạm vào nàng, nhưng nàng cũng cảm thấy từng giọt sức lực đang trôi đi từng chút khỏi cơ thể. Vết thương không ngừng chảy máu, hoạt động quá mạnh mẽ chỉ khiến máu chảy càng nhiều hơn. Mắt Nghê Mạn Thiên mờ đi, cảnh vật xung quanh nhòe dần. Nàng cố gắng hít thở, giữ lấy chút dưỡng khí cuối cùng trong phổi.

Nhưng Hoa Thiên Cốt cũng đã không thể chịu thêm được nữa. Nàng ta giơ kiếm, lẩm nhẩm đọc kiếm quyết, đột nhiên thanh kiếm trên tay nàng lao vυ"t đi, như một con rồng cuồng nộ, đánh bật vũ khí trên tay Nghê Mạn Thiên. Trước khi Nghê Mạn Thiên kịp phản ứng, một thân ảnh đã lao đến như sấm chớp. Hoa Thiên Cốt bổ nhào, tóm chặt lấy nàng, cả hai cùng rơi xuống biển.

Nước biển lạnh buốt nhấn chìm họ. Thứ nước mặn chát tràn vào miệng và mũi Nghê Mạn Thiên, khiến nàng ho sặc sụa. Đã không kịp lấy một hơi thở, nàng hoàn toàn mất kiểm soát khi bị làn nước lạnh như băng ôm trọn.

Ý thức của nàng dần trở nên mơ hồ, loáng thoáng nghe thấy mấy tiếng gọi hốt hoảng của mọi người. Dù nàng vùng vẫy tuyệt vọng, nhưng Hoa Thiên Cốt vẫn giữ chặt lấy nàng không buông. Những bọt khí từ hơi thở cuối cùng của nàng trôi dần lên mặt nước, cơ thể nàng mỗi lúc một chìm xuống sâu hơn. Cảm giác đau đớn nhạt dần trong làn nước lạnh, để lại một khoảng tĩnh lặng như vực sâu không đáy.