Chương 31: Vòng mười sáu người

Nghê Mạn Thiên được xếp trận cuối cùng trong vòng 16 đội, đấu với Lục Hạo Nhiên đến từ Thục Sơn, tức là chiều muộn mới bắt đầu. Người khác đã quen dần với sự căng thẳng thì bây giờ nàng mới đánh trận đầu tiên, không khỏi có chút hồi hộp không yên. Nàng đành đi cổ vũ cho mấy đứa bạn để khỏi phải ngồi một chỗ lo nọ lo kia.

Dù bốn người không gặp nhau, nhưng Vân Đoan lại phải đối đầu với Vân Nha trong vòng 16 người. Một bên là người của Bồng Lai, một bên là bạn thân, lại đại diện Trường Lưu Sơn, Nghê Mạn Thiên cảm thấy không thể đứng về phía nào, vì vậy nàng đành quyết định chúc cả hai cố gắng hết sức mình.

Vòng 16 người khiến khán giả tập trung rất đông, không còn phân tán như các vòng trước. Đấu trường lần này là trên rừng. Một bên là Chưởng môn Trường Bạch Sơn nắm chặt tay cháu gái Vân Đoan đầy sự ủng hộ và khích lệ. Một bên là Chưởng môn Bồng Lai Đảo và phu nhân đang động viên dặn dò Vân Nha. Cả hai thí sinh đều đã trải qua 5 trận đấu căng thẳng, không còn vẻ bỡ ngỡ của trận đầu tiên, trong mắt họ ánh lên sự quyết tâm mạnh mẽ.

Nghê Mạn Thiên suy nghĩ một cách khách quan rằng, đây có lẽ là trận đấu ngang tài ngang sức nhất trong vòng 16 người này. Một bên là Vân Đoan, không có thiên phú nhưng đã rèn luyện chăm chỉ, kiên trì qua bao năm. Một bên là Vân Nha, chỉ mới cầm kiếm trong gần một năm nhưng vốn là thỏ trắng tu luyện thành người nên tu vi của nàng không hề kém.

Trận đấu bắt đầu, mọi ánh mắt đều đổ dồn theo dõi cuộc đối đầu căng thẳng này.

Vân Đoan sử dụng kiếm pháp của Trường Lưu Sơn kết hợp với kiếm pháp Trường Bạch Sơn. Những động tác của nàng vững chãi như núi, từng chiêu từng thế đều chắc chắn và nhịp nhàng, kết hợp với thuật pháp hệ Mộc, hệ mà nàng thành thạo nhất. Vân Đoan còn giỏi cả hệ Thủy, xem ra đấu trường rừng rậm này cũng có chút lợi thế nghiêng về phía nàng.

Vân Nha, với kiếm pháp của Bồng Lai, nhẹ nhàng uyển chuyển như một điệu múa. Động tác của nàng dẻo dai, mượt mà, đôi khi kết hợp với pháp ấn kỳ môn, tạo ra những chiêu thức gọn gàng mà đẹp mắt. Mỗi đòn đánh đều nhẹ như gió nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng.

Đột nhiên, khán giả dưới đấu trường bắt đầu xôn xao, ánh mắt của Nghê Mạn Thiên cũng hướng lên trời khi nhận ra Tam Tôn vừa đến. Từ vòng này trở đi, Tam Tôn và các trưởng lão của Trường Lưu Sơn sẽ trực tiếp dự khán. Họ vừa trở về sau khi xem trận đấu giữa Sóc Phong và Triệu Vương Bình. Không hề ngạc nhiên khi Sóc Phong giành chiến thắng. Các đệ tử Trường Lưu Sơn nhanh chóng sắp xếp những cỏ bồ lơ lửng trên không để họ ngồi quan sát.

Từ vị trí của mình, Nghê Mạn Thiên cảm nhận không khí khán giả trở nên nghiêm túc hơn nhiều. Trên cao, Bạch Tử Họa ngồi giữa, bên trái là Nho Tôn Sênh Tiêu Mặc, bên phải là Thế Tôn Ma Nghiêm. Tam Tôn luôn là những người có sức ảnh hưởng đối với đệ tử Trường Lưu Sơn và cả người từ môn phái khác.

Sênh Tiêu Mặc nghiêng người về phía hai người còn lại, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi. "Chúng ta có hai cô nương đáng yêu đang đấu ở đây," hắn nói khẽ, "một bên là kiếm pháp Trường Lưu Sơn và thuật pháp hệ Mộc, một bên là Bồng Lai và kỳ môn độn pháp. Đại sư huynh, ngươi nghĩ ai sẽ chiến thắng?"

Ma Nghiêm hờ hững đáp lại, đôi mắt sắc bén nhưng lạnh lùng. "Ai thắng còn tùy thuộc vào việc ai có thể bứt phá hơn. Nhưng tốt nhất là cháu gái của Chưởng môn Trường Bạch Sơn thắng, dù sao nó cũng là đệ tử của Trường Lưu Sơn ta." Tính hơn thua và thể diện của Trường Lưu Sơn là điều mà Thế Tôn Ma Nghiêm coi trọng hơn bất kỳ thứ gì khác.

Ở giữa, Bạch Tử Họa ngồi im lặng, lắng nghe hai người trao đổi. Ánh mắt hắn bình thản quan sát trận đấu nhưng bất chợt nhíu mày nhìn một khán giả giữa đám đông. Đó là một nam tử trung niên, vẻ ngoài không có gì đặc biệt, nhưng trong khi mọi người xung quanh đều tụ tập bàn luận sôi nổi, thì người này chỉ đứng khoanh tay, chăm chú theo dõi trận đấu một cách lặng lẽ.

"Chuyện gì vậy, Tử Họa?" Ma Nghiêm ngay lập tức nhận ra điều bất thường, hỏi hắn.

Bạch Tử Họa giãn cơ mặt, trở về vẻ lạnh lùng thường thấy. Hắn đáp nhẹ: "Không có gì, chỉ là một người quen cũ thôi."

Tâm trí Bạch Tử Họa lặng lẽ xâu chuỗi lại những sự kiện. Hóa ra là như vậy. Nhưng đó là chuyện cá nhân, hắn cũng không tiện và không muốn can thiệp. Bạch Tử Họa quyết định không nói thêm gì, tiếp tục quan sát trận đấu với vẻ điềm tĩnh.

Hai cô gái cùng mang chữ "Vân" trong tên vẫn đang chiến đấu vô cùng ác liệt dưới đấu trường, tạo nên một trận đấu căng thẳng và mãn nhãn cho khán giả. Kiếm pháp và thuật pháp của họ đan xen, từng chiêu thức tung ra đều mạnh mẽ và chính xác, khiến người xem không thể rời mắt. Mỗi lần kiếm chạm vào nhau, âm thanh kim loại vang lên lanh lảnh, lưỡi kiếm loé sáng giữa ánh nắng, cùng với những trận pháp bùng lên như những cơn gió quét ngang rừng cây đấu trường.

Vân Đoan, với kiếm pháp của Trường Lưu Sơn kết hợp với thuật pháp hệ Mộc và Thủy, giữ một thế trận vững chắc như núi, không hề lay động. Kiếm ảnh của nàng lúc thì như dòng nước len lỏi, lúc thì như cây cổ thụ sừng sững. Trong khi đó, Vân Nha, với kiếm pháp Bồng Lai nhẹ nhàng, bay bổng, di chuyển uyển chuyển như một vũ điệu. Những đòn tấn công của nàng như những làn gió, thoắt ẩn thoắt hiện, không ngừng quét qua kẻ địch, xen kẽ với những pháp ấn kỳ môn tinh tế.

Sau hơn một canh giờ, hai cô gái bắt đầu cảm nhận được sự mệt mỏi thấm dần vào cơ thể. Nhận ra rằng nếu tiếp tục kéo dài trận đấu, cả hai sẽ dần xuống sức, nên họ đồng thời tăng nhịp độ tấn công, quyết tâm dứt điểm. Cả đấu trường như nín thở, không khí trở nên căng thẳng tột độ.

Vân Đoan, thận trọng nhưng quyết đoán, sử dụng chiêu thức phòng thủ để kéo dài thời gian và tìm ra sơ hở của đối phương. Vân Nha, nhận ra áp lực, càng tấn công dồn dập hơn, nhưng những đòn đánh của nàng dần thiếu chính xác do sự mệt mỏi đã dần chiếm lấy. Trong khoảnh khắc đó, Vân Đoan nhìn thấy cơ hội. Nàng hít một hơi sâu, rồi tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình, Dời Non Lấp Bể, kiếm khí ào ạt như cuồng phong cuốn lấy đối thủ.

Vân Nha cố gắng chống đỡ, nhưng sức mạnh của chiêu thức ấy vượt quá dự liệu. Nàng bị đẩy lùi lại, kiếm bị bật khỏi tay, và không còn cách nào để phản kháng. Trận đấu kết thúc với tiếng còi vang dội khi Vân Đoan đứng vững, thanh kiếm của nàng sáng rực lên trong ánh nắng.

Khán giả bùng nổ trong tiếng vỗ tay và reo hò, Vân Đoan vẫn không thể tin nổi chiến thắng của mình, niềm vui sướиɠ trào dâng khiến nàng gần như bay xuống khỏi thanh kiếm, rồi lao tới ôm chặt lấy gia gia, nước mắt lưng tròng. Nàng đã chính thức bước vào vòng 8 người – một thành tích mà nàng chưa từng dám mơ tới. Gia gia của nàng xoa đầu cháu gái, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và ân cần.

Bên kia, Vân Nha cũng đã đáp xuống, tiến đến cúi đầu trước vợ chồng Nghê Thiên Trượng. Tô Nhị và Nghê Thiên Trượng nhìn nhau, mỉm cười hiền hòa rồi ôm lấy Vân Nha. Tô Nhị vỗ nhẹ vai nàng, dịu dàng nói, "Không sao hết, con đã làm rất tốt rồi. Chỉ với chưa đầy một năm cầm kiếm mà con đã tiến xa như vậy, đó là một thành tích rất xuất sắc." Vân Nha gật đầu, trong lòng có chút an ủi.

Sau đó, chưởng môn hai phái Bồng Lai và Trường Bạch Sơn bước đến bắt tay nhau. Dù hai đệ tử của họ vừa trải qua một trận đấu căng thẳng, nhưng với những người lãnh đạo như họ, tỉ võ là một phần tự nhiên trong con đường tu luyện, không phải là chuyện để hơn thua một cách gay gắt. Đây cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, năm này không được thì còn năm khác.

Trong khi đó, người nam tử trung niên đứng xem trận đấu từ trước cũng lặng lẽ xoay người, quay về nhà khách dành cho người từ phái khác. Dù sao hắn cũng lấy danh nghĩa đệ tử Thục Sơn tới đây.

------

Mạc Thiệu Khiêm sinh ra và lớn lên ở Trường Lưu Sơn, nơi mà từng tảng đá, từng nhành cây đều đã in dấu chân tuổi thơ của hắn. Hắn không phải người xuất chúng nhất, cũng chẳng phải là kẻ yếu kém, nhưng có một điều chưa từng thay đổi trong suốt những năm tháng ấy, hắn luôn sống dưới cái bóng quá lớn của người anh trai.

Anh trai hắn là niềm tự hào của cả Thư Hương Các, thiên tư trác tuyệt, tính tình trầm ổn, tu hành cần mẫn, được Thế Tôn đích thân khen ngợi. Còn hắn, Mạc Thiệu Khiêm, từ nhỏ đã quen với việc nghe những lời như "Đại ca con hồi bằng tuổi con đã...", hay "Giá mà con chịu khó thêm một chút như ca ca thì hay biết mấy." Cha mẹ hắn không bao giờ nói thẳng ra sự so sánh ấy là điều họ mong mỏi, nhưng những ánh mắt, những câu nói bâng quơ, hết lần này đến lần khác, cứ như kim nhỏ xuyên vào lòng.

Có lẽ chính vì vậy mà hắn trở nên ít nói hơn, luôn nỗ lực trong lặng lẽ. Hắn không dám nghĩ đến việc vượt qua anh trai, mà chỉ hy vọng một ngày nào đó, sẽ có người nhìn thấy hắn là Mạc Thiệu Khiêm, chứ không phải là em trai của ai đó. Việc được nhận vào lớp Giáp đã là thành quả của biết bao ngày đêm rèn luyện trong im lặng, cố gắng không để bản thân bị nuốt chửng bởi cái bóng quá lớn của người anh. Nhưng chính tại nơi ấy, hắn gặp ba người họ.

Ngày đầu tiên bước vào lớp, Mạc Thiệu Khiêm không thể không để ý đến hai cô gái ấy. Một người rực rỡ, sắc sảo, kiều diễm như một ngọn lửa hừng hực, Nghê Mạn Thiên, thiên chi kiêu nữ đến từ Bồng Lai Đảo, người đứng đầu kỳ sát hạch, như thể mọi ánh sáng trong phòng đều bị nàng chiếm trọn. Người còn lại là Vân Đoan, yên tĩnh như sương mai, dịu dàng như những bông hoa tùng diệp ở sân sau của sư tổ, mang theo một vẻ đẹp dịu dàng. Bên cạnh hai người là một thiếu niên có đôi tai chó dễ nhận biết, đứng thứ hai trong kỳ sát hạch, vẻ ngoài có phần ngốc nghếch nhưng lại toát ra sự chân thành.

Hắn không chủ động tiếp cận họ. Khi đó, Mạc Thiệu Khiêm vẫn là người quen đứng trong bóng tối, chỉ lặng lẽ quan sát từ xa, tự nhủ mình không thuộc về những ánh sáng đó. Mọi chuyện có lẽ đã mãi như vậy, nếu không có nhiệm vụ thám sát hoang địa năm ấy

Nhiệm vụ đầu tiên là một thất bại. Nhưng từ sự thất bại đó, Họ cùng chơi, cùng học, cùng nhau thức trắng đêm ôn luyện trước kỳ thi cuối khóa, cùng gục đầu trên bàn trong Tàng Thư Các, cùng cười vang dưới tán cây già nơi sân sau lớp học.

Và cũng từ lúc nào không hay, Mạc Thiệu Khiêm dần dần thoát khỏi cái bóng của anh trai mình. Không còn là "em của người kia", không còn là đứa trẻ bị so sánh, hắn được nhìn nhận bằng ánh mắt riêng, như chính hắn, Mạc Thiệu Khiêm. Người thiếu niên trầm lặng yêu thích hệ Kim, say mê nghiên cứu phong ấn và trận pháp, luôn kiên nhẫn vẽ đi vẽ lại một trận đồ cho đến khi cảm thấy hài lòng. Hắn không giỏi kiếm pháp như anh trai, cũng chẳng mang trong mình khí chất rực rỡ áp đảo người khác nhưng hắn hiểu từng bước chân mình đi, từng điều mình muốn học. Và điều đó với hắn đã là đủ.

Nếu là trước đây, hắn có lẽ đã run rẩy trước áp lực của Đại hội Kiếm Tiên, nhưng hiện tại, đối diện với Hoàn Hữu, đối thủ mạnh mẽ hơn hẳn mình trong vòng 16 người, Mạc Thiệu Khiêm lại cảm thấy bình tĩnh lạ thường. Thắng hay thua có quan trọng đến thế không? Hắn vẫn có gia đình và những người bạn luôn ở bên.

Trận đấu bắt đầu với lợi thế nghiêng về phía Hoàn Hữu. Ai cũng biết rõ điều đó, nhưng Vân Đoan, Nghê Mạn Thiên, và Nghĩa Dũng vẫn hy vọng vào một phép màu. Mạc Thiệu Khiêm nhìn họ, mỉm cười và nói: "Thật ra, mục tiêu của ta là vào được vòng 24 người. Bây giờ đã đến vòng 16, coi như là vượt chỉ tiêu rồi."

Nghĩa Dũng đấm vào vai hắn: "Ngươi phải làm hết sức chứ, còn thở là còn gỡ, huynh đệ à!"

Nghê Mạn Thiên và Vân Đoan nắm tay thành nắm đấm, không ngừng cổ vũ hắn. Hắn quay sang chỗ cha mẹ và anh trai, lắng nghe những lời dặn dò, rồi ngự kiếm bay lên đấu trường.

Trận đấu diễn ra trên biển, sóng nước vỗ ào ào. Mạc Thiệu Khiêm và Hoàn Hữu Ngọc giao đấu hơn trăm chiêu. Hắn yếu thế hơn nhưng không dễ dàng bỏ cuộc, khéo léo tránh né, ngự kiếm điêu luyện, vận dụng thuật pháp hệ Kim tinh xảo. Cuối cùng, dù thất bại, hắn vẫn nở nụ cười chấp nhận.

Mạc Thiệu Khiêm trở lại trong vòng tay của gia đình và bạn bè, lòng nhẹ nhõm. Thua thì đã sao? Hắn đã chiến đấu hết sức mình, và điều đó đã đủ để khiến hắn tự hào. Giữa những làn gió biển mặn mòi, hắn thấy tương lai bỗng trở nên tươi sáng hơn bao giờ hết.

------

Trận đấu tiếp theo là của Nghĩa Dũng và Triều Yên đến từ Tề Vân Sơn, được tổ chức trên biển. Hai người không quá chênh lệch về thực lực, nhưng Triều Yên có chút nhỉnh hơn, đặc biệt trên địa hình rừng lại là lợi thế của hắn vì hắn sử dụng hệ mộc. Mộc khắc thổ, mà thổ lại là hệ mà Nghĩa Dũng tập chủ yếu, nói cách khác, Nghĩa Dũng bất lợi về mọi mặt.

Không có người thân bên cạnh, Nghĩa Dũng chỉ có ba người đến cổ vũ. Nghê Mạn Thiên cùng Vân Đoan và Mạc Thiệu Khiêm nắm chặt tay Nghĩa Dũng, bên kia là chị gái của Triều Yên đang dặn dò hắn.

Nghê Mạn Thiên sinh ra trong gia đình đầy đủ, cha mẹ yêu thương. Dù không nói ra nhưng thỉnh thoảng nhìn Nghĩa Dũng, hay đôi khi cả Vân Đoan, Nghê Mạn Thiên thấy không đành lòng. Những người bạn nàng thương yêu, họ đã phải học cách trưởng thành mà không có một vòng tay lúc nào cũng sẵn sàng ôm lấy. Nàng không thể tưởng tượng nổi một ngày cha mẹ mình không còn ở đó nữa. Mất cha mẹ chẳng khác nào mất đi cả bầu trời.

Nghê Mạn Thiên cố gắng nhớ lại những lời dặn dò của cha mình dành cho đệ tử trước các trận đấu. Nàng nghiêm túc nói: "Ừm, thực lực của hắn nhỉnh hơn ngươi, lại có lợi thế về địa hình. Áp đảo là điều dễ đoán, nhưng ngươi phải bình tĩnh mà hóa giải, chờ đợi cơ hội. Tuyệt đối đừng hành động lỗ mãng hay thiếu cẩn trọng. Ngươi ấy, là người hay lao đầu vào trận nhất trong số bọn ta. Hãy cố gắng, trận này ngươi vẫn có rất nhiều hi vọng. Nếu ngươi thắng, rất có khả năng ngươi sẽ gặp ta ở vòng sau. Ta muốn đấu với ngươi một lần."

Nghe đến câu cuối cùng, Nghĩa Dũng bật cười toe toét, tràn đầy phấn khởi. Hắn cầm tay ba người bạn, vừa nghe vừa nhảy nhảy tại chỗ để khởi động. "Được rồi, nhất định ta sẽ gặp ngươi ở vòng sau!" Hắn hứa.

Trận chiến chính thức bắt đầu. Triều Yên bên kia nhanh chóng mở màn với những đòn tấn công dữ dội, sử dụng kiếm pháp hệ mộc, phối hợp nhịp nhàng với pháp thuật để kiểm soát thế trận. Nhưng mặc dù bị áp đảo về mặt địa hình và hệ thuật, Nghĩa Dũng không hoàn toàn bị đẩy vào thế yếu. Hắn chọn lối đánh phòng thủ, di chuyển linh hoạt để tránh né, chờ đợi thời cơ phản công.

Hai người qua lại không ngừng, kiếm khí chém qua mặt nước, từng chiêu thức như dội sóng lên cao. Nghĩa Dũng khéo léo sử dụng thổ hệ của mình để phòng thủ, tạo ra những bức tường đất tạm thời trên mặt biển, giảm thiểu tối đa các đòn tấn công của Triều Yên. Tuy nhiên, Triều Yên cũng không dễ dàng bỏ qua. Hắn liên tục tấn công bằng các đòn chí mạng, nhưng mỗi lần đều bị Nghĩa Dũng tránh né hoặc hóa giải kịp thời.

Trận chiến kéo dài suốt hai canh giờ, hai kiếm giả lả lướt qua lại như những bóng mờ trên đấu trường rộng lớn. Lúc này, cả Nghĩa Dũng và Triều Yên đều bắt đầu thấm mệt, hơi thở nặng nhọc và các chiêu thức cũng nặng nề hơn, nhưng mỗi đòn tấn công của Triều Yên vẫn cực kỳ chính xác. Những thuật pháp hệ mộc của hắn len lỏi như những dây leo, liên tục bám chặt lấy các đòn phản công của Nghĩa Dũng, không để hắn có cơ hội xoay chuyển tình thế.

Nghĩa Dũng thầm biết mình không thể kéo dài thêm, phép thuật hệ thổ dường như bị hệ mộc chế ngự hoàn toàn. Để dứt khoát, hắn quyết định liều mạng áp sát, chấp nhận rủi ro để sử dụng tuyệt kỹ "Phong Xuy Diệp Lạc" – một chiêu thức đánh lạc hướng bằng kiếm phong hòng khóa chặt đối phương. Đòn tấn công của hắn nhanh như gió, đường kiếm sắc bén lướt đến gần Triều Yên, nhưng bất ngờ thay, Triều Yên lại bắn ra một phản bùa cực kỳ mạnh mẽ, "Chích Ba Văn Đột." Phản bùa ấy như một tia sáng xé gió, hóa giải mọi thế kiếm của Nghĩa Dũng và hất văng hắn khỏi kiếm, làm hắn ngã nhào xuống đất.

Trận đấu bất ngờ khép lại. Nghĩa Dũng và người xem đều có chút ngỡ ngàng, không thể ngờ được rằng Triều Yên lại sở hữu một tuyệt kỹ phản bùa xuất sắc đến vậy. Xem ra đây là vũ khí bí mật của hắn. Nghê Mạn Thiên âm thầm ghi nhớ.

Ba người còn lại nhanh chóng chạy tới, Vân Đoan và Mạc Thiệu Khiêm vội vàng an ủi, trong khi Nghê Mạn Thiên vỗ vai Nghĩa Dũng chắc nịch, mỉm cười động viên, "Đừng lo, vòng sau ta sẽ phục thù cho ngươi."

Nghĩa Dũng ngẩn ngơ một chút, rồi thở dài, vừa ngao ngán vừa bật cười. Hắn nhìn sang hai cô bạn của mình, vỗ nhẹ lên vai Vân Đoan và Nghê Mạn Thiên: "Không ngờ hai đứa con trai bọn ta lại bị loại trước, để hai cô nương các ngươi vượt qua."

Nụ cười chua ngọt nhưng đầy tự hào hiện lên trên môi Nghĩa Dũng, "Ngầu lắm, quả nhiên là tỷ muội tốt của bọn ta. Các ngươi phải cố gắng tiến thật xa đó nhé!" Cả nhóm mỉm cười, lòng tựa như có một mối ràng buộc vô hình thêm chặt chẽ.

Khi đến lượt Nghê Mạn Thiên, ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ cả đấu trường, tạo ra một bầu không khí vừa đẹp vừa ấm áp. Trước trận đấu, nàng cân nhắc kỹ rồi quyết định chưa vội dùng đến Bích Lạc. Với đối thủ là Lục Hạo Nhiên, người có thực lực yếu hơn, nàng cho rằng không cần phải phô trương sức mạnh ngay trận đầu.

Khi trận đấu bắt đầu, chỉ qua năm chiêu kiếm gọn gàng và chuẩn xác, Nghê Mạn Thiên đã giành chiến thắng. Khán giả vẫn chưa hết ngạc nhiên trước tốc độ áp đảo của nàng, không ít người còn chưa kịp theo dõi hết các động tác. Nàng nghĩ thầm rằng Lục Yên Nhiên quả thật là đối thủ nhẹ ký nhất trong vòng này, nhưng dù sao, khởi đầu thuận lợi cũng giúp nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nghê Mạn Thiên bước xuống với nụ cười nhẹ, cảm thấy tự tin hơn cho những trận sắp tới khi biết rằng cả thể lực và phong độ của mình đều đang ở mức tốt nhất. Trên khán đài, ba người kia đã đứng dậy reo hò, chúc mừng chiến thắng đầu tiên của nàng.

Lời của tác giả: Xin lỗi mọi người, cuối tuần vừa rồi bận rộn quá nên quên mất lịch đăng, để bồi thường, mình sẽ lên liền thêm một chương nhé. Mình rất trân trọng những lượt like và comment ủng hộ của mọi người. Câu chuyện này còn rất dài, và mình cũng đang có một vài dự án khác nữa, cũng là của cặp đôi này, mong rằng mọi người sẽ đón nhận chúng. Cảm ơn mọi người rất nhiều.