Ôn Vũ thở phào ra một hơi, đến khi xoay người lại bị âm thanh bất thình lình phía sau doạ cho hết hồn.
Tịch Giai Như cầm túi đi vào tiệm.
“Ni Ni, tài xế tới đón mẹ rồi, con vẫn nhất quyết không đi theo mẹ ư?”
“Ừm. Mẹ đi đường cẩn thận.” Ôn Vũ hời hợt nói.
Ôn Vũ bằng lòng duy trì mối quan hệ bình thường ngoài mặt với Tịch Giai Như, dù sao thì bà cũng quan tâm tới cô nhiều hơn Ôn Tự Đình, vẫn khiến cô cảm nhận được tình thương yêu của một người mẹ.
“Mẹ biết con không chấp thuận với sự sắp đặt của bố mẹ, thôi thì những việc đó con cũng không nên quá để tâm.” Tịch Giai Như nói: “Con là một đứa bé ngoan. Mẹ không nỡ để con ở đây chịu khổ nhưng cũng rất vui vì con quyết tâm hoàn thành tâm nguyện của bà ngoại. Dù gì con cũng chỉ ở lại đây một thời gian nên hãy nhớ kỹ rằng ngoài kia là thế giới bao la chờ con khám phá.
Bà nói vậy là có ẩn ý rằng Ôn Vũ đừng để nhan sắc của Chu Trì làm mờ mắt.
Ôn Vũ gật đầu, trông theo Tịch Giai Như và tài xế lên xe.
Quay trở lại tiệm, cô toan xem lại băng ghi hình của camera ngoài hành lang thì Đường Ngạn Đồng gọi điện thoại tới.
“Cô Ôn, gần đây tiến độ thế nào rồi?”
Ôn Vũ nhạt nhẽo nói: “Mới xong một bộ.”
“Ồ, cô vất vả rồi.”
“Luật sư Đường, anh đừng giục tôi nữa. Sườn xám tôi làm là đồ được may đo riêng, để làm ra được một bộ phải đi qua rất nhiều bước rườm rà bởi vì hình thể và mong muốn của mỗi khách hàng không giống nhau.” Cô thở dài: “Anh đừng giục tôi nữa được không, tôi sẵn lòng hết mình hoàn thành tâm nguyện của bà ngoại.”
“Không phải đâu cô Ôn, tôi không có ý giục cô.” Đường Ngạn Đồng cười khan hòng giảm bớt sự xấu hổ: “Vậy cô bận đi, xong việc đừng quên báo lại nhé.”
Ôn Vũ ừm một tiếng rồi cúp điện thoại.
Cô lấy bản vẽ để trên giá xuống, vẽ nốt bộ sườn xám hôm nọ.
Di chúc của bà ngoại đã ghi rõ ràng rằng muốn cháu gái thay mình hoàn thành nốt 129 bộ sườn xám, nhưng luật sư của bà lại có vẻ rất gấp, nhất quyết giục cô làm nhanh.
Cô không hiểu, cũng không thích cảm giác bị thúc giục.
Vẽ xong khép tập phác thảo lại cô mới nhận ra mình đã hết chỉ thêu, không còn cách nào khác đành phải ra ngoài mua.
Mới ra khỏi cửa cô đã nghe thấy tiếng các bà các bác xôn xao nói tới “Cửa hàng sửa đồ nhà họ Chu” rồi.
Các bà các bác bán TV xong không đi ngay mà nán lại tính giới thiệu bạn gái cho Chu Trì.
“Tiểu Chu, tí 6 giờ qua nhà bác sửa tủ lạnh sẵn ngắm cháu gái bác xem ưng không nhé. Con bé hướng nội trầm tính, nhưng nấu cơm quét dọn nhà cửa gì là biết hết, cháu ở lại ăn xong hẵng đi.”
“Cháu gái bà 27 tuổi rồi còn gì, Đoá Đoá nhà tôi năm nay mới tốt nghiệp đại học…”
“Đoá Đoá nhà bà lười chảy thây ra, đâu có được dịu dàng, biết chịu thương chịu khó như cháu tôi.”
Ôn Vũ ngạc nhiên dừng bước. Chu Trì ở phía đối diện thấy cô, chợt nở nụ cười đầy ẩn ý.