“Anh uống cốc này đi, mua cho tôi cốc khác.”
Chu Trì bị ép uống cốc trà sữa đầu tiên trong hành trình nằm vùng của mình. Rõ ràng cốc trà sữa này rất ngon, sao cô lại không thích uống chứ?
Anh rất muốn buông một câu rằng: “Sao cô nhõng nhẽo thế?” nhưng nhìn khuôn mặt vui vẻ của Ôn Vũ dần chuyển sang hụt hẫng, lại đổi thành: “Nói đi, cô có yêu cầu gì?”
“Sữa dừa thạch bưởi lạnh, ít đá, 30% đường.”
“À đúng rồi, lấy cho tôi thìa nhé.”
“Còn nữa, ngày mai với ngày kia tôi không uống đâu, không cần mua cho tôi. Ngày nào cũng uống trà sữa béo lắm. Dù thế anh cũng đừng hòng thoát nợ, số ngày tôi uống trà sữa cứ lùi dần về sau đi.”
Chu Trì ra tới cửa, kiên nhẫn hỏi thêm lần nữa: “Còn gì nữa không?”
Cô chống má, nói: “Anh đi nhanh đi.”
Anh quay đầu tiếp tục đắm mình dưới ánh mặt trời. Dẫu biết con gái hay để ý tiểu tiết, hay thích mấy trò rất phiền phức nhưng anh không ngờ cô lại trái khoáy như này. Cũng may là trước đấy anh chưa từng để ý đến việc có người yêu, cũng may là chỉ cần mua trà sữa cho cô hai tuần.
Chu Trì đến quán Ôn Vũ chỉ định mua một cốc trà sữa hết 25 tệ, đi ra thấy hàng bánh kẹp anh lại mua một chiếc 5 tệ giải quyết cho qua bữa trưa.
Chịu khó ăn một chút, chỉ hai tuần là xong thôi.
…
Trong tiệm đang bật một số bài hát nổi tiếng gần đây. Ôn Vũ ăn trưa xong thì đi loanh quanh trong tiệm mấy vòng cho tiêu cơm.
Bên ngoài rất nóng, cô sợ phải phơi nắng nên ban ngày ít đi ra đường.
Trên bàn là cốc trà sữa mới uống được một nửa do Chu Trì mua theo yêu cầu của Ôn Vũ. Cô đi tới cửa, xuyên qua tấm rèm mỏng nhìn xéo sang người đàn ông ở phía đối diện.
Có mấy ông bà tới chỗ anh bán lại chiếc TV cũ trong nhà, anh và đàn em tóc vàng đang khuôn đồ vào trong. Chiếc áo phông màu xanh nhạt gần như ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lúc anh hoạt động thế này trông mới ra dáng người tốt một chút.
Cho dù đứng nhìn từ xa cũng có thể thấy rõ cơ ngực rắn chắc của anh, đường hông nam tính và phần mông săn chắc.
Vóc người anh rất được, không phải kiểu vai u thịt bắp nhưng chỉ cần cởϊ qυầи áo ra là thấy hoang dã.
Ôn Vũ giật nảy mình, lắc đầu thật mạnh.
Cô không hề háo sắc, đấy chỉ là thái độ của cô khi thưởng thức nghệ thuật thôi. Ừm, chính là như vậy đó!
Cô liếc nhìn thêm lần nữa thì thấy áo phông của anh đã ướt đẫm hoàn toàn. Đàn em tóc vàng bên cạnh có vẻ như đang cằn nhằn cái nắng gắt cuối thu, vừa nói vừa cởi cái áo đang mặc ra.
Hai mắt Ôn Vũ như phát sáng, chờ Chu Trì cởi theo.
Nhưng đợi cả phút đồng hồ sau đó anh vẫn không cởi mà tiếp tục khuôn đồ. Như cảm nhận được có người đang nhìn mình, anh ngước lên nhìn về phía cô.
Ôn Vũ hoảng hốt, nhanh trí lắc lắc cốc trà sữa trên tay với anh, vẻ mặt thể hiện sự hài lòng.
Anh ở phía đối diện cười khẽ, quay người tiếp tục mang đồ vào trong cửa hàng.