Chương 20

Tuy che hết mắt mũi miệng nhưng nhìn hình thể và đường đó anh vẫn có thể nhận ra.

Người đàn ông đó cao khoảng 1m76, mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tay cầm cuốn sổ và cây bút, giả trang thành nhân viên quản lý. Gã đứng ngoài cửa phòng Chu Trì gõ một cái, song không đợi bên trong đáp lại, đã nhanh chóng thu lại chìa khoá, tháo bọc bên ngoài, dùng dụng cụ mở khoá chuyên nghiệp mở cửa.

Gã đi vào trong cỡ mười phút.

Vừa khớp thời gian tối đó anh đi gặp Chu Thiệu Tân.

Ôn Vũ cùng đứng cạnh xem đoạn video giám sát đó. Việc này Chu Trì không cản bởi dẫu sao video cũng ở chỗ cô, cô muốn xem lúc nào chẳng được.

Ôn Vũ: “Đây là ai thế?”

“Không biết.”

“Anh có mất thứ gì không?”

“Có, mất vài thứ.”

“Báo cảnh sát đi.”

Chu Trì: “Không ổn lắm. Giờ muốn bắt cũng chẳng bắt được. Với cả, bạn tôi bảo có thể do gần đây tôi đắc tội với người ta nên có người muốn chơi tôi.”

Ôn Vũ ngạc nhiên: “Anh đắc tội với ai vậy?”

“Tôi cướp đàn em của anh ta, là cái tên tóc vàng với tóc dài đó đấy.”

Cô cười khẩy, đáp: “Tôi biết ngay các anh chẳng tốt đẹp gì mà, tôi thấy anh nên sớm phủi sạch quan hệ với đám người đó đi, chuyên tâm vào việc sửa điện ấy. Không phải anh sắp phải nộp tiền nhà rồi à, bán mấy món phế liệu đi cũng thu được không ít tiền đâu.”

“Tôi sẽ cân nhắc.” Chu Trì nói tiếng cảm ơn, trả lại điện thoại cho Ôn Vũ rồi quay người rời khỏi.

Thái độ của anh rất hời hợt, hoàn toàn không tỉnh ngộ sau lời khuyên của cô. Ôn Vũ tự thấy ban nãy mình không nên thương cảm cho anh, ăn có mấy que xiên nướng thôi mà, cô đâu cần phải vào vai một người hàng xóm tốt bụng khuyên anh hoàn lương.

“Đừng quên trà sữa của tôi. Tôi chỉ giúp anh lần này thôi đấy, lần sau đừng có tìm tôi.”

“Biết rồi.”

Anh nói không thèm quay đầu lại.

Ôn Vũ bực mình, tự dưng thấy hơi hối hận vì đã giúp anh. Tên này ngoại trừ khuôn mặt đẹp ra, còn lại chẳng được cái nước gì.

À, vóc người cũng rất hoàn hảo nữa. Trừ hai cái đó ra, còn lại chả ra gì.

Chu Trì vừa về đến nhà thì nhận được điện thoại của Hầu Tử, lập tức thay sang bộ đồ khác, thủ sẵn một con dao găm đi tới toà nhà Gia Vũ.

Đây là bước đầu tiên để anh thâm nhập vào mạng lưới “buôn bán ma tuý” này.

Hôm sau, Chu Trì giữ đúng lời hứa mang trà sữa qua tiệm của Ôn Vũ.

Anh nhân lúc Hầu Tử và A Thời không có ở cửa hàng đi mua rồi mang sang tận nơi cho cô.

Ôn Vũ đang chờ cơm trưa ship tới từ bên quán cơm nhỏ cạnh đây thì nhận được trà sữa của Chu Trì, hài lòng nhếch môi cười.

Nhưng sau khi thấy rõ logo hãng trà sữa thì nụ cười vụt tắt: “Tôi không uống trà sữa hãng này.”

Soi mói thế luôn à.

Chu Trì đau hết cả đầu: “Cô đâu có nói.”

“Bên này toàn dùng sữa bột để pha thôi, tôi thích uống…” Cô liệt kê một loạt tiệm trà sữa mình uống được.