Chương 19

“Thế anh muốn gì?” Ôn Vũ nói mà không thèm ngẩng đầu.

Chu Trì tự dưng thấy hơi buồn cười: “Cô thông minh thật đấy.”

Lục Gia Đồng còn ở đây không tiện nói, anh bèn bảo: “Bao giờ về tôi sẽ nói cho cô biết.”

“Tôi biết rồi.” Ôn Vũ biết tỏng mà không thèm nói, sau cùng vẫn là tên kẹt xỉ này có mục đích.

Tên nhóc xấu xa kia lại như nghe được chuyện gì kinh thiên động địa lắm, chớp mắt nhìn bọn họ: “Anh Trì, chị Ôn, hai anh chị thành đôi rồi ạ?”

Hai người liếc nhau, không hẹn mà cùng rời mắt.

“Không đời nào.”

“Không đời nào.”

Bọn họ đồng thời nói.

Bữa cơm này Ôn Vũ ăn không chút khách sáo, ba người ngồi ăn mà ăn hết hơn 300 tệ, trong đó có 50 tệ là nước dừa cô không thật sự muốn uống lắm.

Sau khi đưa Lục Gia Đồng về nhà, hai người sóng vai đi tới toà sáu.

Chu Trì nói: “Tôi, tôi không lừa cô. Có người đột nhập vào nhà tôi nên tôi mới muốn mượn xem camera của cô một chút.”

Cô gái sững sờ mất mấy giây, nét mặt cảnh giác: “Sao anh biết tôi lắp camera?”

Chu Trì nhai kẹo cao su, đây là kẹo mà Ôn Vũ bắt lấy bằng được lúc thanh toán ở quán xiên nướng.

Anh nhếch môi, cười nói: “Hôm đó không phải có một anh đẹp trai tới lắp cho cô à? Lúc cậu ta xuống lầu có ghé qua tiệm của tôi mời chào.”

Ôn Vũ tin ngay, khó chịu nói: “Đúng là chẳng có tí năng lực nghiệp vụ nào cả!”

“Cái này có gì phải giấu diếm đâu, đâu phải cô lắp để rình coi ai.” Anh cười khẽ: “Sao nào? Cô lắp để lén theo dõi ai thật à?”

“Tôi phải theo dõi ai chứ?” Ôn Vũ cười khẩy: “Ai lén theo dõi ai còn chưa biết đâu.”

Lên đến tầng nhà rồi Chu Trì vẫn chưa nghe thấy câu đồng ý của Ôn Vũ: “Làm phiền cô giúp tôi một tay.”

“Tôi nghĩ đã.” Ôn Vũ dùng tay che để nhập mật mã.

“Tôi mời cô ăn tối rồi mà.”

“Nhưng lúc đó tôi đâu biết chuyện cần làm lại khó nhằn thế này.”

Chu Trì chợt hơi giận, cô gái này ăn mềm không ăn cứng, không thể nào làm hành động thiếu suy nghĩ được.

“Thế cô nói xem, làm thế nào mới vừa ý cô?”

Ôn Vũ đứng đưa lưng về phía anh đẩy cửa ra, sung sướиɠ nói: “Hôm nay không có tâm trạng. A…” bất chợt, cô sợ hãi thét lên một tiếng.

Chu Trì nắm cửa không cho cô vào.

Cánh tay mạnh mẽ ấy chắn ngang cửa như giam cô trong vòng tay.

Thân hình anh cao lớn, ánh mắt trở nên âm trầm do hàng mi dài che khuất, sắc mặt lạnh lùng, hoàn toàn không có dáng vẻ lưu manh như ban ngày.

Ôn Vũ: “Anh, anh định làm gì, trong nhà tôi có mẹ…”

“Cô thích uống trà sữa đúng không?” Đỉnh đầu cô vang lên tiếng nói trầm thấp, hơi thở nóng bỏng phả xuống gò má cô: “Tôi mua trà sữa cho cô một tuần.”

Ôn Vũ sững sờ, sau cùng mở miệng bảo: “Một tháng.”

Anh bất lực đáp: “Tôi kiếm tiền không dễ…”

“Hai tuần.”

“Được.”

Cuối cùng, Chu Trì cũng lấy được video giám sát như ý muốn.

Người đàn ông trong video là người đi cạnh Diêm Trí Binh hôm đó.