“Đâu phải tôi không để ý tới cô, cô hỏi thằng nhóc Gia Đồng đi.”
Lục Gia Đồng: “?”
Chu Trì nói tiếp: “Cô trách tôi hôm qua bủn xỉn với cô à? Nay tôi lại mời cô ăn xiên nướng nhé? Hay qua nhà hôm qua chúng ta ăn?” Anh quay qua nhìn Mạc Nhất Man: “Mới nãy cô nhắc tới tiệm xiên nướng Ma Ký đúng không? À phải rồi, hình như quán chúng ta ăn hôm qua cũng là quán đó.”
Ôn Vũ sững sờ, cái tên vắt cổ chày ra nước này hào phóng vậy từ bao giờ thế?
Lục Gia Đồng hứng khởi: “Em cũng muốn ăn, em cũng muốn ăn. Mấy giờ tối đi ăn ạ?”
“Bảy giờ đi.” Ôn Vũ nhếch môi cười, tầm này mặc xác tên bủn xỉn này mưu tính gì, dù sao hành động vừa rồi của anh cũng cứu cô một phen rồi.
Cô ra vẻ quan tâm hỏi Mạc Nhất Man: “Cậu cũng muốn ăn xiên nướng mà, đi chung với chúng tôi không?”
“Ha ha, không đi, mọi người đi ăn đi.” Mạc Nhất Man cắn răng rời khỏi đó.
Chu Trì tự dưng gọi cô nàng lại: “Người đẹp ơi, máy tính của cô chưa sửa xong đâu, đợi mấy phút đã.”
Mạc Nhất Man đành nén giận quay về.
Ôn Vũ nâng vành nón, nói: “Cứ phơi nắng ở đây đi nha, tôi đi trước đấy. Tối gặp lại sau.”
Cô thản nhiên băng qua đường, ánh mặt trời chiếu vào bộ sườn xám khiến nó biến thành một nhành hoa lấp lánh trong tia sáng.
Chờ đến khi Mạc Nhất Man bừng bừng lửa giận trả tiền và cầm máy tính rời đi, A Thời mới nháy mắt hỏi Chu Trì: “Anh Trì, chuyện gì thế, xảy ra chuyện gì rồi?”
Chuyện ở đây là anh muốn xem camera giám sát của Ôn Vũ.
Chu Trì bật nắp chai nước ngửa đầu uống cạn. Tiết trời nóng nực khiến anh khát khô họng, uống một hơi nhanh quá làm một ít nước tràn ra khoé miệng chảy xuống cằm. Anh thôi uống, đưa tay lau cổ, nghiền ngẫm nhìn chăm chăm hai chữ “Hoa Miên” trên biển hiệu đối diện.
Tâm trạng của cô cứ như thời tiết Lũng Châu độ này vậy, mưa nắng thất thường.
Tên buôn ma tuý Chu Thiệu Tân ấy còn chẳng khó hiểu bằng cô gái này.
…
Bảy giờ tối, quán xiên nướng buôn bán tốt, bàn ở đó đã kín người.
Đâu đâu cũng vang lên tiếng nói cười rộn rã, sự sầm uất của phố xá cùng lắm cũng chỉ như này mà thôi.
Dù Chu Trì bảo cô lấy không cần khách sáo nhưng nhìn số xiên nướng cô cầm trên tay anh lại thấy xót kinh phí bỏ ra.
Thật ra anh là người rất hào phóng. Lần nào phá án anh cũng nắm chức đội trưởng, làm xong thì đãi cấp dưới một chầu ra trò. Nhưng giờ anh lại đang trong thân phận Chu Trì, mọi tiêu dùng đều chỉ nằm trong thẻ của Chu Trì, nên tiêu một xu cũng là tiêu vào kinh phí cho vụ án.
Nước trong nồi đỏ rực sôi ùng ục, Ôn Vũ nhặt mấy xiên đã chín lên, ăn liên tục không chút khách sáo.
Kẹp giữa bọn họ còn có thằng nhóc Lục Gia Đồng, tên nhóc xấu xa này cũng đang cầm xiên khoai tây nhỏ bắt đầu ăn.
Chu Trì đi vào chủ đề chính: “Hành động hôm nay của tôi trước mặt cô gái đó có tính là đang giúp cô không?”