Chương 17

“Đúng là thế thật. Tôi vừa về được hai tháng mà đơn đặt hàng đã kín tới tận cuối năm rồi. Bọn họ ngày nào cũng bơm thêm tiền hối thúc tôi nhanh chóng hoàn thiện, trung bình một bộ tôi cũng kiếm được tầm 6, 7000 thôi. À phải rồi, nghe dì Vương kể bộ đồ mới nhất cô thiết kế được hai cô hot girl mạng tranh nhau mua đúng không, giá bán cao ngất ngưỡng tận 2000 tệ nữa. Dì Vương cứ khen cô với chúng tôi không dứt miệng thôi, còn bảo cô tốn cả tháng trời mới ra được bộ đẹp ưng ý như thế. Nghị lực quá nha!”

Sắc mặt Mạc Nhất Man thoáng cái trông vô cùng khó coi. Rõ ràng hôm nay cô nàng đã tỉ mỉ trang điểm thật xinh đẹp, nhưng giờ so ra vẫn kém khuôn mặt tủm tỉm cười dưới vành mũ kia.

Đẹp như tranh vẽ, cười tươi như hoa.

Mạc Nhất Man nuốt cục tức vào trong bụng, ra chiêu hiểm: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu hâm mộ công ty thiết kế Giai Nhân và thương hiệu Lý Niệm lắm nhỉ, còn đặt mục tiêu thi vào đấy cơ mà. Hay là tôi móc nối quan hệ để cậu vào đó nhé, giờ tôi đang làm ở đấy.”

Lời này quả thật đã thành công khích bác Ôn Vũ nhưng cô lại giấu cảm xúc rất tốt, chẳng qua là trong lòng hơi gợn sóng thôi.

Đúng là cô rất thích nơi đó, cũng muốn tìm cơ hội gia nhập công ty họ nhưng đến tận năm thứ tư lúc tìm chỗ thực tập cô vẫn không thấy bên Giai Nhân đăng tin tuyển dụng công khai, kể cả lúc tốt nghiệp rồi cũng vậy. Nói thương hiệu này là “ánh trăng sáng” trong lòng cô cũng chẳng ngoa chút nào.

Ôn Vũ cười nhẹ: “Vậy thì năng lực của cậu cũng không tệ lắm, cậu mới thi được vào đó à?”

“Đúng thế. Cũng chưa nhiều việc lắm nên tôi tranh thủ về thăm bố mẹ.”

“Ồ, cậu mới được thử việc thế thì làm gì đã đủ tư cách mà đòi dẫn tôi vào. Đãi ngộ ở đó tốt không?”

Mạc Nhất Man tức điên: “Đãi ngộ ở Giai Nhân tốt hơn nhiều so với những tập đoàn thời trang khác. Đến nhóm thử việc như tôi lương sau thuế còn ở mức 15.000 tệ, chắc chắn có cơ hội thăng tiến lương càng cao.”

“15 nghìn tệ à, bằng tiền tôi làm tầm 2, 3 bộ sườn xám.” Ôn Vũ gật đầu, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên: “Cũng không tệ lắm.”

Nghe hai người đấu võ mồm một lúc, Chu Trì cũng lờ mờ đoán ra được quan hệ của hai người. Vừa rồi không có cửa chen chân nên anh chỉ ngẩng lên nhìn Ôn Vũ, nhếch môi cười, ánh mắt như đang muốn khen cô nhảy số nhanh.

Ấy vậy mà Ôn Vũ lại không để nụ cười ấy vào mắt, lòng còn thấy hơi bực.

Trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng trong lòng lại đang mắng anh.

Đắc ý nhướng mày cười như thế là đang chế nhạo cô đêm qua vừa nói anh không ai thèm, hôm nay đã tận mắt chứng kiến có người thổ lộ với anh đúng không.

Đắc ý gì không biết.

Ôn Vũ hất cằm về phía Chu Trì hỏi Mạc Nhất Man: “Hai người quen nhau à? Anh đẹp trai này kiêu quá nha, không thèm để ý đến tôi luôn.”

Mạc Nhất Man lúc này mới thấy dễ chịu đôi chút, đang định mở miệng đáp thì bị Chu Trì cướp lời.