Anh muốn thân thiết với cô hơn, cũng chỉ vì muốn mượn cơ hội này tìm cách xem camera giám sát kia, muốn biết xem người biết vào nhà mình hôm nay là ai.
“Tối nay chúng ta tới quán xiên nướng Ma Ký ăn nhé?”
Ngoài cửa cửa tiệm có biển hiệu “Cửa hàng sửa đồ nhà họ Chu” có một nữ sinh mặc váy ngắn mỉm cười hỏi Chu Trì đang sửa máy tính.
Còn Ôn Vũ thì đang đứng ở phía đối diện cửa tiệm, chứng kiến cảnh cô gái đó tán tỉnh anh, chờ xem phản ứng của tên đểu cáng này.
Này là do Lục Gia Đồng lôi cô ra đây, bắt cô xem cảnh tượng đó: “Anh Trì lại có người tới tán tỉnh rồi, đây là người thứ hai trong ngày rồi đó chị.”
Cô vốn chẳng quan tâm nhưng nghĩ tới việc mình từng bảo người như anh chẳng có cô gái nào thèm thích, giờ cô phải xem xem là cô gái nào đã “vả” vào mặt cô một cú đau điếng như thế, đồng thời cũng muốn nói cho người đó biết rằng đừng mù quáng mắc vào lưới tình của anh.
Người này nhìn chẳng đáng tin cậy chút nào.
Cô gái kia tiếp tục nói: “Quán đó ăn ngon lắm, là do người Thành Đô chính gốc mở…”
Chu Trì tập trung tháo bo mạch chủ, A Thời ngồi cạnh nghe thế huýt sáo lập tức bị anh mắng: “Huýt cái gì mà huýt, học đi.”
“Anh Trì, nhìn đi.” A Thời hất hàm về phía Ôn Vũ, xấu xa cười.
Chu Trì ngẩng đầu va phải ánh mắt của Ôn Vũ.
Lúc này cô gái kia cũng quay đầu nhìn theo, thấy Ôn Vũ liền đánh tiếng chào hỏi trước: “Ồ, Ôn Vũ, đã lâu không gặp.”
Ôn Vũ mặc sườn xám, đội mũ chóp: “Đã lâu không gặp.”
Thì ra là Mạc Nhất Man.
Hàng xóm gần nhà, là người bị Ôn Vũ chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Thành tích của Ôn Vũ từ nhỏ đến lớn đều rất lớn, thường hay bị hàng xóm xung quanh lôi ra làm tấm gương “con nhà người ta”, dẫn tới việc không ít bạn bè đồng trang lứa không ưa cô.
Mạc Nhất Man thì có khác biệt đối chút, cô nàng không những bị Ôn Vũ đè ép về thành tích mà còn đè bẹp cả nhan sắc. Cô nàng cũng tốt nghiệp ngành thiết kế thời trang, vừa về quê cách đây ít lâu.
Quả nhiên, Mạc Nhất Man bắt đầu chọc ngoáy: “Nghe bảo giờ cậu về đây làm thợ may hả. Tôi với bọn Tiểu Lệ không ngờ cậu lại chọn như vậy đấy, cậu vốn là người có thành tích xuất sắc nhất của xóm mà. Sao rồi, mệt lắm đúng không?”
“Đừng nhắc tới thành tích nữa, giờ dù gì tôi cũng chỉ là thợ may thôi.”
Ôn Vũ lười biếng thở dài, nói: “Công việc mệt mỏi lắm, thường xuyên gặp những vị khách chẳng nghe lời gì cả. Họ lúc nào cũng nhằm vào những lúc tôi bận mờ mắt mà gọi điện bảo “oa, đồ đẹp quá, mặc lên vừa người như in, đường may quá chau chuốt”. Cậu biết đấy, tôi nào có thích ăn thanh long, nhưng khách lại cứ dúi vào tay tôi thôi. Bọn họ sợ mùa hè nóng nực tôi bị cảm nắng, giờ hoa quả trong tủ lạnh của tôi đầy không chứa được nữa rồi. Haiz.”
Mạc Nhất Man cười khan: “Ở thành phố nhỏ như này khách hàng cũng toàn tệp người thường thường nên vậy đấy, với cả may vá làm sao nhẹ nhàng bằng thiết kế, kiếm được đồng ra đồng vào cũng không dễ dàng.”