“Để cho dì Triệu thấy con đi nào. Cái con bé này, con biết ai đây không, đây chính là dì Triệu, mẹ của Giản Lập, anh Giản mà hôm nay mẹ nhắc tới với con đấy.”
Hành động ấy coi như triệt để phá hỏng mối quan hệ của Ôn Vũ và Tịch Giai Như.
Ôn Vũ thay quần áo, vơ vội đồ dùng hàng ngày rồi rời khỏi nhà.
“Mười một rưỡi rồi con còn đi đâu?”
Tịch Giai Như chạy theo ngăn Ôn Vũ lại, hai người cãi nhau ngay ngoài hành lang.
Ánh mắt Ôn Vũ tỏ rõ sự thất vọng, trông chẳng khác nào một chú nai con bị thương: “Mẹ quản con đi đâu làm gì? Hai người đã lúc nào quan tâm đến con chưa? Từ ngày con còn bé tí đến năm 21 tuổi có ai nuôi con lớn không? Mẹ không đi thì con đi!”
Tịch Giai Như muốn đuổi theo nhưng bà càng chạy theo ánh mắt Ôn Vũ nhìn bà càng thêm căm hận. Bà ngây người tại chỗ, l*иg ngực đau nhói, cúi đầu lau nước mắt.
Tiếng hai mẹ con cãi cọ bất thình lình vang lên trong đêm tất nhiên Chu Trì cũng nghe thấy nhưng anh không ra ngoài khuyên can.
Quả nhiên đã có người lẻn vào nhà anh.
Người đó đi vào đã để lại dấu vết ở cửa ra vào lẫn ban công. Có vết chân lưu lại ngay trên tàn bụi chưa quét dọn ở huyền quan, trong phòng ngủ cũng có dấu chân y hệt. Tuy nhiên anh không nhìn rõ đường nét của đế giày đối phương, có vẻ như kẻ đó đã bọc giày trước khi bước vào.
Chu Trì chợt cất tiếng huýt sáo, thả lỏng tâm trạng dẫn dắt làn điệu như lời bài hát, nhưng trên thực tế tâm trạng anh không hề thoải mái như vậy. Anh mượn bóng tối để tìm thử xem trong này có bị lắp camera quay lén hay máy nghe trộm không.
Sau vài lần tìm kiếm kỹ càng, xác định trong phòng không bị lắp mấy thứ đó Chu Trì mới yên tâm.
Ngoài hành lang vẫn vang lên tiếng ai đó nức nở, Chu Trì suy nghĩ trong chốc lát rồi mở cửa ra ngoài.
“Dì ơi, Tiểu Ngũ đi rồi ạ?”
Tịch Giai Như ngồi xổm trên hành lang lau nước mắt, nghe tiếng quay đầu, ngạc nhiên khi thấy Chu Trì ló đầu ra khỏi cửa nhà.
“Hai đứa sống chung à?”
“Không đâu, đây là nhà cháu.”
“Chị Cố cho cậu thuê à?”
“Vâng.”
Tịch Giai Như đứng dậy đi tới trước cửa nhà Chu Trì: “Hai đứa qua lại với nhau lâu chưa?”
Chu Trì đáp: “Cháu nói nhiều con gái dì biết sẽ không vui đâu.”
Tịch Giai Như ngẫm nghĩ trong chốc lát, nói giọng như thể đầu hàng: “Cậu đi tìm con bé đi, muộn thế này rồi, đừng để nó xảy ra chuyện.”
Chu Trì đồng ý ngay. Bất kể là vì vừa rồi bất đắc dĩ bị Ôn Vũ lôi vào diễn hay đứng trên lập trường của cảnh sát, anh đều không thể nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng ngay lúc anh tiễn Tịch Giai Như đến trước cửa nhà, mắt liếc nhìn vách tường màu trắng bên cạnh.
Huyệt thái dương anh bỗng giật nảy một cái. Anh giả bộ lơ đãng quay đầu nhìn lên phía trên cửa nhà bọn họ.
Vách tường trắng ngả màu ố vàng, trên trần giăng đầy mạng nhện, nhìn qua trông không có gì bất thường.