Tần Phóng nhìn tấm ảnh của Từ Vũ Khê trên hồ sơ, lòng ghen tuông bốc lên đến tận óc.
Dựa vào đâu mà hắn ta lại có thể xứng với A Rượu?
Nén giận tiếp tục lật xem, càng đọc, lửa trong người Tần Phóng càng cháy rực. Hồ sơ tình cảm của Từ Vũ Khê xem ra cũng "sạch sẽ", ngoài Thời Ấu Nghiên thì chỉ có một mối tình đầu tên Đinh Thanh - bạch nguyệt quang.
Chỉ có hai đoạn tình cảm, ấy thế mà Tần Phóng lại thấy trong đó một sự tự hào kỳ lạ.
Bởi vì hắn, từ đầu đến cuối, trong lòng chỉ có duy nhất một người là A Rượu.
“Đinh Thanh?” Tần Phóng nhíu mày, tay gõ cây bút lên bàn, lặp lại cái tên vừa đọc được. “Kỷ Thần, sắp xếp gặp người này.”
“Vâng, Tần tổng.” Kỷ Thần gật đầu, không hỏi một lời, quay người đi xử lý ngay.
Là trợ lý thân cận của Tần Phóng, Kỷ Thần luôn hành động nhanh gọn. Chỉ trong buổi chiều, không chỉ hủy toàn bộ lịch trình của sếp, anh còn khéo léo đặt một phòng riêng trong khách sạn năm sao, đảm bảo kín đáo tuyệt đối.
“Chào cô, Đinh tiểu thư.”
“Chào anh, anh Tần.”
Sau mấy câu chào xã giao, Tần Phóng không vòng vo, kéo tập hồ sơ trước mặt, thản nhiên lật từng trang mà chẳng hề để tâm tới cảm nhận của người đối diện.
Tần Phóng đọc rất nhanh, ánh mắt lạnh như đang đọc báo cáo thị trường. Nhưng với Đinh Thanh, cảm giác như bị lột sạch trên bàn mổ, từng giây trôi qua đều như tra tấn.
Cô khẽ nuốt nước bọt, ngồi thẳng lưng, lòng hoang mang nghĩ: Mình có từng đắc tội gì với vợ của người này không vậy trời...?
Khi Tần Phóng cuối cùng cũng khép lại xấp hồ sơ, sắc mặt anh đã dịu đi thấy rõ. Anh gọi phục vụ mang đồ ăn lên, còn tinh tế chọn luôn phần ăn nhẹ và cocktail có nồng độ thấp cho cô.
Đinh Thanh vừa cảm thấy mình được ưu ái, lại vừa có linh cảm chẳng lành, như thể một tử tù được ăn bữa cuối.
Cô vốn chỉ là diễn viên hạng xoàng, không bối cảnh, không chỗ dựa. Đối diện với một người như Tần Phóng, cô không khỏi thấp thỏm.
Rất lễ phép, rất dè dặt, cô hỏi: “Tần tổng... gọi tôi tới, là có việc gì sao?”
Tần Phóng mỉm cười nhẹ, nhận bản hợp đồng từ tay Kỷ Thần rồi đưa tới trước mặt cô: “Cũng không phải chuyện gì nghiêm trọng.”
Kỷ Thần đứng một bên nghe vậy, suýt nữa nghẹn. Trong đầu nghĩ thầm: Không nghiêm trọng? Vậy anh dứt khoát cho cô ấy làm tiểu tam là nghiêm túc lắm hả?
Đinh Thanh vẫn mỉm cười giữ phép lịch sự, nhưng khi mở hợp đồng ra đọc vài dòng đầu tiên, gương mặt cô lập tức cứng lại. Cô ngước nhìn Tần Phóng như không tin vào mắt mình, rồi lại cúi xuống đọc kỹ một lần nữa.
“Anh… anh đang muốn tôi làm kẻ thứ ba?”
Câu hỏi bật ra khỏi miệng đầy khó xử và kinh ngạc.
Tần Phóng nhíu mày, có vẻ không hài lòng với cách gọi ấy. Giọng anh bình thản, tự tin đến ngạo mạn:
“Vì tình yêu mà làm vậy, sao gọi là kẻ thứ ba? Cùng lắm thì gọi là... ‘đào góc tường’. Mà đã đào được, thì là vì bản lĩnh thôi.”