Chương 21: Mộng Ảo Khúc

Thời Ấu Nghiên lập tức nhận ra, Tần Phóng đang dùng vắc-xin điều trị để uy hϊếp cô quay lại.

“Anh muốn tôi hận anh đúng không?”

Cô lạnh giọng, mắt nhìn thẳng vào hắn, “Nếu thật sự muốn như vậy thì cứ tiếp tục uy hϊếp đi.”

Hận còn hơn là bị lãng quên. Chỉ cần ánh mắt của cô còn đặt lên người hắn, Tần Phóng đã thấy mãn nguyện.

Hắn hoàn toàn không để tâm đến lời cô nói, chỉ mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng như đang dỗ dành:

“A Rượu, tôi làm vậy sao gọi là uy hϊếp được? Đây là… tôi đang cầu xin em đấy.”

Thời Ấu Nghiên gần như nghẹn họng trước kiểu lý lẽ ngang ngược đó, chỉ muốn hét thẳng vào mặt hắn.

“Anh đúng là đồ điên. Chúng ta đã chia tay từ lâu rồi, sao anh vẫn không chịu tỉnh ra hả?”

Tần Phóng không giận, ngược lại còn nở nụ cười dịu dàng như thể cô vừa nói điều gì đáng yêu. Hắn dang tay ôm lấy cô, vùi mặt vào mái tóc mềm, thì thầm:

“Anh không điên. Anh chỉ cần em.”

Ngón tay hắn lướt qua vành tai cô, chạm nhẹ vào khuyên tai hình chữ thập. Cảm giác thân thuộc khiến hắn như chìm vào ảo giác.

“Em không biết đâu… A Rượu, em là ánh sáng duy nhất của đời anh.”

Nghe đến đây, Thời Ấu Nghiên chịu hết nổi.

Giữa đêm hôm khuya khoắt, bị bạn trai cũ đột nhập vào nhà, lại còn đóng vai kẻ si tình, cô thực sự không còn đủ kiên nhẫn.

“Ánh sáng duy nhất?”

Cô nhếch môi, giọng châm biếm lạnh như băng.

“Anh tưởng tôi là Ultraman Tiga chắc?”

Tần Phóng ngớ người.

Ánh sáng duy nhất? Ultraman Tiga? Hắn vừa bị đá bay khỏi kịch bản ngôn tình.

Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào kế hoạch "lay động lòng người" mà Tần Phóng đã chuẩn bị kỹ càng.

Hắn muốn dùng sự dịu dàng để khiến cô mềm lòng, muốn đánh vào lòng thương để giành lại cô. Nhưng ba năm xa cách đã đủ khiến Thời Ấu Nghiên trở thành một người khác.

Không còn là cô gái bé nhỏ dịu dàng như mèo Ba Tư ngày xưa - giờ đây, cô biết cầm chổi đuổi người.

Cô siết chặt tay, ánh mắt sắc như dao:

“Tần Phóng, lúc chia tay tôi đã nói rõ rồi. Tôi ghét nhất cái kiểu chiếm hữu và khống chế người khác của anh. Bây giờ lại lôi vắc-xin ra uy hϊếp tôi? Giỏi thật! Pháp luật mà biết thì ít nhất cũng vài tội danh đấy!”

“Tôi tưởng trước đây anh nói, chỉ cần tôi cần gì, anh cũng sẽ cho? Hóa ra đều là nói suông à?”

Tần Phóng hơi khựng lại, nụ cười trên môi cứng đờ, cố vớt vát:

“Anh không có uy hϊếp. Anh đang thương lượng.”

“Đây mà là thương lượng à?”

Thời Ấu Nghiên giận đến mức không thèm giữ lễ, “Cái giọng điệu của anh nghe phát ớn!”

Tần Phóng dứt khoát chuyển hướng:

“Anh chỉ muốn em quay lại. Không thì… muộn một chút cũng được.”

Cô trừng mắt, không nói thêm lời vô ích, xoay người lôi ngay cây chổi, chỉ thẳng ra cửa:

“Cút!”



Ban đầu, Tần Phóng đâu có định để mọi chuyện diễn ra nhanh vậy. Hắn dự tính sẽ vừa dỗ vừa dọa, từng bước ép cô quay về.

Ai ngờ chỉ ba năm trôi qua, “A Rượu” của hắn đã không còn là cô gái ngoan ngoãn ngày trước.

Giờ đây, cô có thể cầm chổi mà đuổi thẳng hắn ra khỏi nhà, không chút lưu tình.