Chương 19

Tần Phóng ngồi trong xe, từ xa nhìn qua khung cửa sổ nơi Thời Ấu Nghiên đang ngồi. Trong đầu hắn, từng cảnh tưởng tưởng sống động hiện lên, cảnh tay chạm vào làn da mịn màng của cô, môi áp lên đôi môi đỏ mọng kia, tất cả đều ngọt ngào như thể đang nhấm nháp quả anh đào chín mọng giữa ngày hè oi ả.

Nếu chưa từng có được, có lẽ hắn đã dễ dàng buông tay. Nhưng một khi đã nếm trải hương vị của thứ ngọt ngào nhất, làm sao có thể cam tâm nhìn người khác cướp mất?

Chỉ là vị hôn phu thôi mà. Dù cho Thời Ấu Nghiên có sinh con với người đó, thì cũng đã sao? Hắn vốn là con riêng, chẳng phải đã quen sống trong cái danh phận chẳng mấy ai thừa nhận?

Vậy thì chỉ cần... khiến vị hôn phu đó biến mất. Cùng lắm là thêm một đứa con chưa kịp chào đời cũng theo đó biến mất. Rồi sẽ có cách khiến cô trở về bên hắn.

Hoặc là cô tự quay lại.

Còn nếu không...

Thì hắn sẽ tự tay kéo cô về.

Sau bữa tối, Từ Vũ Khê đưa Thời Ấu Nghiên trở về căn hộ.

Vì tối nay có buổi biểu diễn âm nhạc, cô đã gửi bé Cuồn Cuộn sang nhà ba mẹ trông giúp. Trở về nhà, theo thói quen, cô vẫn ghé qua phòng trẻ con trước, rồi mới nhận ra căn phòng trống không, yên tĩnh đến lạ.

Cô khẽ cười, trách nhẹ chính mình: “Đúng là càng lớn càng hay quên.”

Tắm rửa qua loa, Thời Ấu Nghiên lên giường nghỉ ngơi. Hôm nay quá mệt. Căng thẳng suốt cả ngày khiến toàn bộ dây thần kinh như vừa buông lỏng đã lập tức đòi nghỉ. Vừa chạm gối, cô đã thϊếp đi.

Có lẽ vì kiệt sức, nên cả giấc mơ cũng trở nên kỳ lạ.

Cô mơ thấy Tần Phóng bất ngờ bắt được mình. Hắn vác cô lên vai như thể vác một món đồ sở hữu riêng, mặc cô giãy giụa phản kháng. Cô vừa kêu vừa vùng vẫy, thì hắn vỗ mạnh vào mông cô một cái. Cái vỗ ấy làm cô đỏ mặt đến không biết giấu đi đâu, vừa xấu hổ vừa tức giận.

Hình ảnh chợt chuyển.

Lúc này, cô thấy mình đang đi trong công viên giải trí, ánh đèn nhấp nháy đủ màu. Tần Phóng đứng không xa phía sau, ánh mắt dán chặt lên người cô, như con thú hoang đang nhìn con mồi. Không phải ánh nhìn dịu dàng của người yêu cũ, mà là thứ ánh mắt của kẻ độc chiếm, vừa thỏa mãn vì thấy cô, vừa điên cuồng vì không thể chạm tới.

Thời Ấu Nghiên giật mình choàng tỉnh. Cô thở gấp, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Và ngay khoảnh khắc mở mắt ra, thứ đầu tiên cô thấy... chính là ánh mắt đó.

Hai con ngươi sâu hoắm, đen thẫm và nguy hiểm.

Là Tần Phóng.