Chương 18

Rõ ràng lúc ban đầu, cô từng mềm lòng với hắn, thậm chí là thương xót. Khi đó, Thời Ấu Nghiên ngoan ngoãn, luôn sẵn sàng chìu theo mọi tâm trạng bất định của hắn.

Tần Phóng là con ngoài giá thú, bị đưa về Tần gia năm mười lăm tuổi, trong người chỉ mang trình độ tiểu học rồi bỏ ngang. Tần phu nhân mắc ung thư tử ©υиɠ, sau ca phẫu thuật cắt bỏ, không thể có con nữa. Lúc ấy, Tần Lập Quốc mới nhớ đến đứa con riêng bị bỏ rơi nhiều năm, người duy nhất có thể kế tục dòng họ.

Ông ta không có mấy tình cảm với mẹ của Tần Phóng, chỉ cho người đưa hắn về như làm tròn nghĩa vụ. Kết quả, trên đường về, tai nạn xảy ra.

Chân Tần Phóng bị thương nghiêm trọng. Cơ thịt rách toạc, xương trắng hở ra, dây thần kinh bị tổn thương nặng, bác sĩ nói có thể cả đời cũng không đứng lên nổi.

Lần đầu tiên hắn gặp Thời Ấu Nghiên là vào dịp mồng Một đầu năm. Khi ấy, đám trẻ trong lớp vốn đã chẳng ưa gì hắn, một kẻ mới tới, lại là "con riêng" càng không giấu nổi sự khinh miệt khi thấy hắn ngồi xe lăn được đẩy vào lớp học.

Chúng xúm lại, giọng châm chọc vang khắp hành lang:

“Cậu là đứa con riêng của nhà họ Tần đúng không? Sao mười lăm tuổi mới học lớp sáu, tụi này mới có mười một, mười hai mà!”

“Nghe nói chân bị liệt, sau này khỏi mong đứng dậy!”

“Con hoang mà còn tàn phế! Khϊếp thật, nhìn phát gớm!”

Ngay lúc đó, Thời Ấu Nghiên xuất hiện.

Cô bé nhỏ gầy, mặc váy vàng rực như ánh nắng. Tay cầm hộp sữa chua đào ăn dở, bước tới, đứng chắn trước xe lăn của hắn. Cả người lảo đảo vì sức yếu, nhưng ánh mắt lại rất kiên định.

Cô chìa thìa sữa chua ra trước mặt đám đông, nở nụ cười dịu dàng:

“Đừng bắt nạt cậu ấy nữa. Tôi mời mọi người ăn sữa chua.”

Sau đó, cô quay đầu lại nhìn hắn, chớp mắt nói nhỏ:

“Đừng sợ. Có mình ở đây rồi.”

Khi ấy, Tần Phóng đang ở tuổi mười lăm - cái tuổi nhạy cảm, khát khao tự tôn mà lại phải sống trong bóng tối của mặc cảm. Một đứa trẻ tật nguyền, lớn lên giữa sự ruồng bỏ, không ai ngó ngàng, lại bỗng dưng được che chở, được gọi bằng hai chữ "có mình".

Giữa đống đổ nát và bụi mù của lòng tự ti, Thời Ấu Nghiên như một đóa hoa nở rộ, như suối nước giữa sa mạc khô cằn. Với hắn khi ấy, cô là ân huệ duy nhất mà đời này ban xuống.

Nhưng hiện tại… dòng suối ấy đang chảy về phía người khác. Và mãi mãi không thuộc về hắn nữa.

Trong nhà hàng, Thời Ấu Nghiên vẫn trò chuyện rôm rả cùng Từ Vũ Khê. Ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên làn da trắng mịn như sứ, đôi môi hồng như thoa sắc đào, cười nói dịu dàng.

Ngày trước, khi còn bên nhau, cô thường hay lười biếng ngả đầu lên vai hắn, bên cạnh là một hộp anh đào mở sẵn. Cô lấy một quả, cắn một miếng nhỏ, môi so với quả anh đào còn đỏ hơn.

Khi đó, cô từng nghiêng đầu, trêu chọc hỏi:

“Này, Tần Phóng, anh có muốn ăn không?”