Chương 17

Thời Ấu Nghiên khẽ gõ nhẹ lên đầu Hàn Tùng Linh một cái, không nặng không nhẹ. Cô giơ tay trái lên, chìa ra chiếc nhẫn nơi ngón áp út, ánh mắt bình thản:

“Mình đã đính hôn với Từ Vũ Khê rồi. Cậu nghĩ gì vậy?”

Cô hiểu rõ hơn ai hết, Tần Phóng là kiểu người một khi đã quyết thì không dễ thay đổi. Chuyện quyên góp hôm nay, rõ ràng là đang muốn trả đũa cô.

Ngay lúc Hàn Tùng Linh định bật lại thêm vài câu, giọng nam trầm ấm quen thuộc vang lên phía sau:

“Hai người đang bàn gì đó? Hình như tôi nghe thấy có nhắc tới tên tôi?”

Từ Vũ Khê đã thay xong thường phục, bước đến. Hàn Tùng Linh lập tức im bặt.

Ấu Nghiên nhanh chóng chuyển đề tài:

“Không có gì đâu, chỉ đang nói về màn biểu diễn vừa rồi thôi. Mình đi ăn nhé, em đói rồi.”

Từ Vũ Khê, đúng như tên của anh ôn hòa, nhẫn nại, luôn biết cách đặt mình vào vị trí người khác. Anh hiểu giữa cô và Tần Phóng từng có quá khứ. Hành động của Tần Phóng hôm nay, anh đều nhìn thấy và hiểu rõ. Nhưng nếu Ấu Nghiên không muốn nói đến, anh cũng không ép.

Từ Vũ Khê mỉm cười dịu dàng:

“Vậy đi thôi, nhà hàng anh đặt rồi.”

Nhà hàng anh chọn nằm ngay gần Nhà hát Giao hưởng Bạch Thành, mới khai trương không lâu nhưng có tiếng vì món ăn chuẩn vị và phục vụ tận tình.

Thời Ấu Nghiên chọn một bàn trong phòng riêng sát cửa sổ. Từ vị trí ấy, có thể nhìn thấy toàn cảnh đêm thành phố Bạch Thành lung linh ánh đèn.

Khi món ăn đã được dọn đủ, cả hai ăn uống trong im lặng, tiếng dao nĩa chạm vào đĩa nghe khẽ khàng như bản nhạc nền. Thi thoảng Từ Vũ Khê lại gợi một vài câu chuyện nhẹ nhàng, cô chỉ cười, đáp lại bằng vài câu đơn giản.

“Cuồn Cuộn đã tiêm được vaccine mới chưa?” Anh hỏi khẽ.

“Chưa, vì đó là thuốc mới, quy trình rất chặt, phải qua nhiều khâu xét duyệt.” Cô trả lời, giọng đều đều.

Tay cầm dao nĩa của cô hơi siết lại, khớp ngón tay trắng bệch.

Cô từng lấy lý do bệnh tình của Cuồn Cuộn để trì hoãn chuyện kết hôn. Bảo rằng, đợi con khỏi bệnh rồi sẽ tổ chức. Giờ đây, vaccine đã có hy vọng, nghĩa là… ngày cưới không còn xa.

Từ Vũ Khê vẫn giữ nụ cười điềm đạm:

“Thuốc mới thì thủ tục luôn phức tạp một chút. Nhưng Cuồn Cuộn may mắn, chỉ cần tiêm xong thì sẽ ổn cả thôi.”

Cô chống tay lên cằm, mái tóc dài rủ xuống, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa kính:

“Chỉ mong Cuồn Cuộn có thể khỏe mạnh. Như vậy là đủ.”

Cô không biết rằng, bên ngoài cách đó không xa, trong một chiếc Koenigsegg đen đậu sát vỉa hè, có người đang lặng lẽ nhìn về phía cô.

Tần Phóng, một tay gác lên cửa kính xe, tay còn lại đưa điếu thuốc lên môi. Hắn chậm rãi hút một hơi, mắt dán chặt vào khung cửa sổ nơi Ấu Nghiên đang ngồi.

Cô đang nâng ly rượu vang đỏ, cười nói cùng vị hôn phu của mình. Dáng vẻ điềm tĩnh, an yên như thể thế giới ngoài kia không còn chút liên quan nào đến hắn.

Cô thật sự quá lạnh lùng.

Tần Phóng tức giận đến mức buồn cười. Nhưng rồi lại chẳng thể làm gì. Chẳng rõ từ lúc nào, trái tim cô lại trở nên kiên cố đến thế, không để lọt dù chỉ một khe hở cho hắn chen vào.