Ngồi giữa khán phòng, anh như bị hàng ngàn con kiến bò loạn trong tim, gặm nhấm từng mảnh kiên nhẫn còn sót lại. Cơn tức giận như trào lên tận ngực, nhưng chỉ có thể nén xuống.
Bản nhạc kết thúc nhanh hơn anh tưởng. Thời Ấu Nghiên đánh nốt cuối cùng, đôi vai căng cứng mới khẽ thả lỏng.
Cô đứng dậy, kéo nhẹ vạt váy, theo Từ Vũ Khê ra giữa sân khấu khom người cảm tạ khán giả giữa tràng pháo tay vang dội như sấm.
Tần Phóng là người duy nhất không vỗ tay. Anh đột ngột đứng bật dậy giữa hàng ghế. Ánh mắt không rời khỏi người cô một giây nào, nhưng từ lúc bước lên sân khấu đến khi cúi đầu cảm ơn, Thời Ấu Nghiên chưa từng liếc anh lấy một lần.
Trong khoảnh khắc ánh đèn đổi góc, anh bỗng thấy rõ ngón áp út tay trái của cô, một chiếc nhẫn đơn giản đến mộc mạc. Không hề có viên kim cương nào, nhưng lại khiến tim anh như thắt lại.
Không cần nói gì thêm, Tần Phóng biết, cô đã không còn là Thời Ấu Nghiên từng ngoái nhìn anh năm xưa nữa rồi.
Tần Phóng gần như lập tức nhìn sang ngón áp út tay trái của Từ Vũ Khê, quả nhiên, cũng là một chiếc nhẫn, kiểu dáng gần như giống hệt.
Lời của Thời Ấu Nghiên trong đêm mưa hôm ấy bỗng hiện về trong đầu hắn, rõ ràng đến mức như đang thì thầm ngay bên tai:
“Từ Vũ Khê còn đang lưu diễn ở nước ngoài, chưa về. Nhưng tôi và anh ấy đã đính hôn rồi. Tần Phóng, chúng ta đã kết thúc từ lâu, anh cứ như vậy chỉ khiến tôi thấy khó xử thêm.”
Đính hôn. Cô thật sự đã đính hôn với Từ Vũ Khê.
Khóe môi Tần Phóng khẽ nhếch, một nụ cười lạnh giễu cợt thoáng qua.
Không nói một lời, hắn quay người rời khỏi khán phòng, gương mặt lạnh lẽo, bước chân dứt khoát.
Trên sân khấu, ánh đèn vẫn rực rỡ, tiếng vỗ tay chưa dứt. Từ phía sau cây đàn, ánh mắt Thời Ấu Nghiên lướt qua đám đông, lơ đãng bắt gặp khoảnh khắc Tần Phóng rời đi. Nhưng cô không mảy may phản ứng.
Người khác có thể không hiểu, nhưng cô thì rõ: Tần Phóng là kiểu người vô cùng kiêu ngạo.
Thứ gì từng thuộc về hắn, dù chỉ là một vết chạm, hắn cũng không chấp nhận người khác đυ.ng vào. Như một con sư tử, gầm gừ giữ chặt lãnh thổ của mình, từng thớ đất, từng bóng cây.
Cô từng nằm trong lãnh thổ ấy.
Nhưng hiện tại, cô đã bị gạt khỏi bản đồ từ lâu.
Ngay sau phần song tấu piano với Từ Vũ Khê, Thời Ấu Nghiên lại tiếp tục cùng Hàn Tùng Linh trình diễn bản hợp xướng "Lời Ca Cho Người Ở Lại".
Cô quen Hàn Tùng Linh từ lâu hơn cả Từ Vũ Khê. Hai người gần như không có gì giấu nhau, hiểu nhau đến từng nhịp thở. Bản nhạc lần này không có lỗi nào đáng kể, phối hợp trơn tru đến hoàn hảo.
Dù chỉ là một đêm nhạc từ thiện quy mô nhỏ, nhưng chương trình vẫn được tổ chức bài bản. Đến phần cuối là tiết mục gây quỹ, phần các nhà tài trợ và doanh nhân sẽ quyên góp tiền cho trẻ em vùng cao thông qua từng bản diễn tấu.
Với tên tuổi của dàn nghệ sĩ và uy tín của đêm nhạc, mỗi bản nhạc được gắn với một mức quyên góp cụ thể.
Cho đến lúc này, phần mở màn solo "Gypsy Woman" của Hàn Tùng Linh vẫn đang giữ kỷ lục: 9,5 tỷ đồng, số tiền cao nhất được quyên góp cho một bản nhạc tính đến hiện tại trong đêm nay.