Chương 14: Bản Cuồng Tưởng Không Dành Cho Anh

Khi Tần Phóng đang bực dọc tự hỏi mình ngồi đây làm gì, thì bỗng nhiên anh nghe thấy cái tên quen thuộc vang lên trên sân khấu:

“…Xin mời chào đón nghệ sĩ dương cầm quốc tế Từ Vũ Khê và nghệ sĩ trẻ Thời Ấu Nghiên với bản song tấu bốn tay ‘Khúc Cuồng Tưởng Tây Ban Nha’!”

Cổ anh như bị kéo căng. Theo phản xạ, Tần Phóng ngẩng đầu nhìn về phía sân khấu, bàn tay vô thức siết chặt lấy thành ghế.

Màn sân khấu từ từ được kéo lên. Chiếc dương cầm tam giác màu đen nổi bật dưới ánh đèn. Trên nền phông tối, Thời Ấu Nghiên trong chiếc váy dạ hội màu xanh thủy lam dài chấm đất, tay khoác nhẹ lấy Từ Vũ Khê, chậm rãi bước lên sân khấu.

Ánh mắt Tần Phóng lập tức khóa chặt vào cánh tay đang đan vào nhau kia. Một lúc sau, anh bỗng bật cười, không rõ là giễu cợt hay tự giễu.

Thời Ấu Nghiên vừa lên đến nơi đã nhìn thấy anh. Tây trang, giày da bóng loáng, gương mặt như tượng tạc, vẫn là cái vẻ ngoài lịch lãm nhưng trong mắt cô chỉ gói gọn trong ba chữ: "lão biếи ŧɦái". Khoé môi anh còn treo nụ cười nhàn nhạt, không rõ là trào phúng hay đầy ẩn ý.

Cô hơi nhíu mày, dời mắt đi chỗ khác, không thèm nhìn thêm lấy một giây. Cô ngồi xuống trước cây đàn, điều chỉnh vị trí rồi bắt đầu buổi trình diễn.

Bản Khúc Cuồng Tưởng Tây Ban Nha của Lecuona không hề dễ, với tổng cộng năm biến tấu kỹ thuật phức tạp, mô phỏng đầy đủ chất dân gian và màu sắc của đất nước bò tót. Song tấu bốn tay đã khó, lại càng thử thách sự ăn ý giữa hai nghệ sĩ.

Thời Ấu Nghiên ngồi trước đàn dương cầm, dáng vẻ ung dung, từng chuyển động mềm mại như múa. Ngón tay cô lướt trên phím đàn như cánh chim lượn, cổ tay thả lỏng uyển chuyển, mỗi lần gõ xuống lại như một nhịp thở của nghệ thuật.

Từng động tác của cô như một buổi biểu diễn trà đạo - nhịp nhàng, thanh tịnh, mang đến cảm giác an yên khó tả.

Cô mang khí chất thanh cao không phải ai cũng có, như thể sinh ra đã là tâm điểm, không cần cố gắng vẫn khiến người ta ngước nhìn.

Khi bản nhạc đến biến tấu thứ tư, phần trầm lắng và sâu sắc nhất, tốc độ dần chậm lại, âm điệu trở nên trang nghiêm, đượm chút tiếc nuối.

Tần Phóng chẳng buồn nghe âm nhạc. Anh không để tâm đến tiếng đàn, cũng chẳng cảm thụ được sự ăn ý của họ. Nhưng những lời khen ngợi khe khẽ bên tai lại như từng nhát dao xoáy vào lòng anh: “Tuyệt quá”, “Phối hợp quá ăn ý”, “Không chê vào đâu được”...