Chương 12

Thời Ấu Nghiên suýt nữa thì lật mắt lên trời vì khó chịu. Tần Phóng, cuối cùng cũng lộ rõ cái bản chất… kỳ quặc của mình.

Mà cô một người theo đuổi cuộc sống tinh tế, độc lập và biết rõ giá trị bản thân dĩ nhiên sẽ không dính dáng gì đến hạng người như vậy.

Cô khẽ thu lại ánh nhìn có phần lạnh nhạt, quay sang Hàn Tùng Linh, giục:

“Lên sân khấu đi nào. Cậu là tiết mục mở màn đấy.”

Hàn Tùng Linh tiện tay vân vê mấy sợi tóc dài của Thời Ấu Nghiên, khẽ thở dài:

“Biết rồi mà. Nhưng mà này… còn trẻ thế mà đã sống như tu sĩ vậy, có thể tích cực hơn một chút được không, thiếu nữ?”

Thời Ấu Nghiên cười nhạt, chẳng buồn tranh cãi, giọng nhàn nhạt đầy thỏa hiệp:

“Được rồi, được rồi. Thiếu nữ hai mươi tám tuổi đồng ý với cậu.”

Cô biết mình đã bước qua cái tuổi sống theo cảm xúc bốc đồng. Và cũng kể từ lúc đoạn tình cảm kỳ lạ với “ông biếи ŧɦái họ Tần” kia chấm dứt, dũng khí để yêu đương cũng theo đó mà vơi dần.

Một năm trước, khi Từ Vũ Khê bày tỏ tình cảm, cô cũng không rõ bản thân thực sự có rung động hay chỉ đơn giản là cần một người đủ nhẹ nhàng để bù đắp những tổn thương cũ.

Giờ đây, thứ cô muốn không còn là thứ tình yêu khiến người ta run rẩy vì háo hức, mà chỉ là một cuộc sống yên ổn, một nơi để trái tim nghỉ ngơi, và một mình Khi Cuồn Cuộn - con mèo mập của cô được nuôi lớn khỏe mạnh.

Buổi hòa nhạc từ thiện lần này, tiết mục mở màn là bản độc tấu violin Gypsy Woman do Hàn Tùng Linh trình diễn. Sau lời giới thiệu của MC, ánh đèn sân khấu lập tức chuyển tối, rồi gom lại thành một vùng sáng duy nhất, bao trọn lấy bóng hình Hàn Tùng Linh giữa sân khấu.

Cô ấy ôm lấy cây đàn violin do chính gia tộc nổi tiếng của Italy - nhà Aimont chế tác. Âm thanh bật lên vừa vang vừa chắc, mạnh mẽ như xuyên thẳng, len lỏi vào không gian.

Trong khi phần trình diễn trên sân khấu trôi qua suôn sẻ, thì phía sau hậu trường lại chẳng yên ổn chút nào. Mọi người rối rít, ai cũng căng thẳng.

Thời Ấu Nghiên vẫn nghe loáng thoáng những tiếng thì thầm đầy hồi hộp của đám nghệ sĩ trẻ tuổi. Họ đang vừa chuẩn bị, lại vừa cố gắng giữ bình tĩnh.

Từ Vũ Khê cũng đã thay xong áo khoác, đang bước nhanh về phía sân khấu. Gọng kính mạ vàng nổi bật trên khuôn mặt anh, dưới lớp kính là đôi mắt bình thản mà ấm áp, như mặt nước hồ tĩnh lặng phản chiếu ánh nắng chiều.