Chương 11

Hai người trò chuyện không quá giữ ý, nên chẳng mấy chốc đã bị một nhóm cô gái ngồi bên, đang mải nghịch sáo, nghe được. Ánh mắt các cô thoáng liếc nhau đầy ẩn ý, không giấu nổi sự tò mò lẫn tinh thần “bà tám” sôi nổi.

Những cô gái đó trông đều còn khá trẻ, gương mặt xa lạ, chắc là các nghệ sĩ tham gia phần hòa âm.

Một cô gái có gương mặt tròn, ánh mắt ánh lên vẻ háo hức, bước lại gần hỏi nhỏ với vẻ thần bí:

“Cô Hàn, tiền bối Từ Vũ Khê thật sự sẽ đến sao? Có phải sẽ cùng cô biểu diễn trên sân khấu không?”

Xem ra lại là một fan của Từ Vũ Khê.

Hàn Tùng Linh liếc nhìn Thời Ấu Nghiên đang đứng bên, thấy cô vẫn giữ gương mặt bình thản, chỉ cười nhẹ, chẳng mấy bận tâm. Thế là cô bỗng thấy hơi cáu với cô bạn thân cứ mãi điềm nhiên như thể chẳng có gì quan trọng.

“Dĩ nhiên là đến,” Hàn Tùng Linh đáp thay, giọng cố tình kéo dài, “biểu diễn cùng Rượu Rượu mà, sao anh ta có thể bỏ lỡ?”

Thực ra, Từ Vũ Khê và Hàn Tùng Linh cùng bay chuyến sớm nhất để về, nhưng đến sân bay lại bị thầy cũ đột ngột gọi đi, buộc phải thay đổi hành trình.

“Trời ơi, hôm nay được gặp Từ tiền bối bằng xương bằng thịt, đúng là sung sướиɠ muốn ngất!”

“Nhìn cô kìa, mới thấy Tần Phóng ngồi dưới hàng ghế VIP thôi mà đã suýt hét lên rồi!”

“Thì tại kích động quá còn gì! Là Tần Phóng đấy! Vừa có tiền, vừa có ngoại hình, lại sạch sẽ không tai tiếng! Gương mặt đại diện số một trong giới đầu tư, có ai mà không mê!”

...

Toàn là những cô gái trẻ còn đang sống trong những khát khao lãng mạn và tưởng tượng màu hồng. Thời Ấu Nghiên chẳng mấy để tâm, chỉ yên lặng cúi đầu xem lại bản tổng phổ.

Hàn Tùng Linh đứng cạnh chỉ thấy một cơn đau đầu mơ hồ, không rõ là do lệch múi giờ chưa điều chỉnh kịp, hay do bị cái đám “tiểu cô nương mê trai” này làm cho nhức óc.

Cô kéo Thời Ấu Nghiên ra góc vắng, ngó trước ngó sau rồi ghé tai hỏi nhỏ, giọng như dò thám:

“Rượu Rượu, Tần Phóng lại đến xem cậu biểu diễn. Cậu không thấy gì đáng để nói à?”

Khu vực họ đứng khá gần cửa ra vào, liếc qua một cái là Thời Ấu Nghiên đã thấy Từ Vũ Khê bước vào, phía sau là cả đoàn nhân viên theo sát. Anh bước vội, hoàn toàn không chú ý đến sự hiện diện của cô ở góc này.

Cô hiểu, cũng hy vọng một ngày nào đó mình có thể đứng được ở vị trí như anh.

Thu lại ánh nhìn, cô quay sang Hàn Tùng Linh, khẽ mỉm cười bất đắc dĩ. Nụ cười nhẹ, hai bên má lún nhẹ má lúm như chỉ thoáng qua.

“Có gì đâu mà nói? Hơn nữa đây là buổi biểu diễn gây quỹ từ thiện, với người như anh ta – một kẻ được mệnh danh là ‘sói đầu đàn’ trong giới đầu tư – thì bỏ ra chút tiền quyên góp để tích phúc, cũng là chuyện thường tình thôi.”

Không moi được tin “sốc” nào, Hàn Tùng Linh tỏ vẻ chưa chịu từ bỏ. “Nhưng tôi nhớ rõ mà… cũng tại nơi này, mấy năm trước, sau buổi biểu diễn kết thúc, Tần Phóng đã tỏ tình với cô đúng không? Còn nói là ‘vừa gặp đã yêu’ ấy! Sau đó không phải còn mặt dày chỉ định cô làm người đại diện cho thương hiệu đồng hồ công ty anh ta à?”

“Chuyện cũ thôi,” Thời Ấu Nghiên đáp bằng giọng nhàn nhạt, “với lại, mình và anh ta vốn không hợp.”

Ba năm trước, cô chỉ mới tạo được chút tiếng tăm ở thị trường quốc tế. Sau buổi biểu diễn ở Bạch Thành, trong buổi tiệc hậu chương trình, Tần Phóng đột nhiên nắm lấy tay cô giữa chốn đông người.

Hội trường lúc đó không ít người, nhưng anh ta chẳng hề kiêng dè, gần như ngang nhiên tuyên bố trước bao ánh mắt:

“A Rượu, anh thích em. Làm bạn gái anh nhé.”

Lúc ấy, Thời Ấu Nghiên còn chưa nhận ra anh chính là “cậu bé tật nguyền” từng ngồi xe lăn năm xưa chung lớp thời trung học. Chỉ thấy bối rối và không biết phải phản ứng ra sao.

Sau đó, Tần Phóng chỉ định cô làm đại diện thương hiệu cho công ty. Người quản lý của cô – chị Hề Lệ lập tức đồng ý, thậm chí còn sắp xếp cho cô tham dự tiệc công ty.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra, hợp lý đến mức như một lộ trình đã vạch sẵn. Cô chưa từng yêu ai, còn Tần Phóng thì say mê cô một cách cuồng nhiệt. Rơi vào mối quan hệ đó, cũng giống như một chiếc lá trôi theo dòng nước mạnh.

Chỉ là… sau đó…