Hắn bảo là đến để làm từ thiện, nhưng đầu óc lại vô thức nhớ đến lần gặp lại A Rượu ba năm trước, cũng chính tại nơi này.
Hôm đó là một đêm nhạc lớn, Thời Ấu Nghiên biểu diễn một bản piano độc tấu. Khi ấy, cô vừa mới nổi danh trên đấu trường quốc tế, còn đoạt giải "Nghệ sĩ piano trẻ cổ điển xuất sắc nhất năm".
Lúc đó, Tần Phóng chẳng thèm quan tâm trên sân khấu đang diễn tấu bài gì, hắn chỉ chờ Thời Ấu Nghiên xuất hiện.
Và khi cô bước ra sân khấu, ánh mắt hắn như dính chặt vào bóng hình ấy, vẫn xinh đẹp như ngày nào, chỉ là đã bỏ đi nét non nớt, giờ lại thêm phần duyên dáng và thu hút.
Tần Phóng từng nghĩ:Muốn giấu cô đi. Giấu khỏi thế giới.
Hắn cắn răng chờ đến lúc đêm nhạc kết thúc, hiếm hoi mới tham dự tiệc sau sự kiện.
Hắn nghĩ cô sẽ chủ động lại gần, ríu rít như chim nhỏ, hỏi thăm hắn đã khỏe chưa, có về trường thăm thầy cô không?
Thậm chí, hắn còn chuẩn bị sẵn hết câu trả lời, nghĩ ra cả tên cho tập đoàn đồng hồ xa xỉ mới thành lập "Hàn Lộ", vì lần gặp đầu tiên và lần gặp lại giữa hắn và Thời Ấu Nghiên đều rơi vào tiết Hàn Lộ.
Tưởng tượng thì nhiều, nhưng thứ hắn không lường trước được chính là kết quả.
Thời Ấu Nghiên không nhận ra hắn.
Hắn đứng cách cô không xa, như một người dưng, nghe cô lễ phép xã giao với mọi người, rồi nghiêm túc trao đổi chuyên môn với Từ Vũ Khê về kỹ thuật biểu diễn, toàn những thuật ngữ chuyên ngành khiến hắn nghe mà bực bội.
Hai người họ càng lúc càng gần nhau, Từ Vũ Khê còn nghiêng người ghé sát tai Thời Ấu Nghiên thì thầm điều gì đó, trông cực kỳ thân thiết.
Tần Phóng chịu không nổi nữa. Hắn bước nhanh tới, giữ chặt tay cô, không nhịn được gọi: “A Rượu, lâu rồi không gặp.”
Và rồi ánh mắt cô lúc đó...
Tần Phóng đến giờ vẫn còn nhớ như in vẻ mặt của cô khi ấy – trong veo như pha lê, tràn đầy nghi hoặc, lúng túng và có chút hoang mang. Sau đó, cô khẽ nghiêng đầu, lịch sự hỏi:
“Xin lỗi anh... Anh là ai?”
Lần đầu tiên trong đời, Tần Phóng biết thế nào là đau đến nghẹt thở.
Và sau này, nỗi đau ấy cứ lặp đi lặp lại, ngày nào cũng như nuốt phải trái mơ xanh, vừa chua vừa chát, nghẹn ứ trong cổ họng, nuốt không trôi, cũng không thể nhả ra.
-
Âm nhạc vang lên khe khẽ sau cánh gà, Thời Ấu Nghiên không hề hay biết Tần Phóng đã đến từ lúc nào.
Cô vẫn đang căng thẳng dán mắt vào bản tổng phổ.
“Khúc cuồng tưởng Tây Ban Nha” và
“Thánh lễ ái xướng” đã tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần, thế mà trong đầu vẫn thấp thỏm một nỗi sợ mơ hồ, sợ lúc lên sân khấu sẽ lỡ tay, đánh sai.
“Đừng căng thẳng quá, Rượu Rượu,” Hàn Tùng Linh vừa nhấp cà phê vừa nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói trấn tĩnh mà nhẹ nhàng, “có lỡ đánh lệch một hai chỗ, người dưới kia cũng chưa chắc nhận ra.”
Cô là nghệ sĩ violon chủ lực từng đứng đầu dàn nhạc Berlin, biểu diễn lớn nhỏ không thiếu, nhưng lần này vừa từ châu Âu bay về, chưa kịp thích nghi múi giờ, chỉ đành chống đỡ bằng caffeine.
“Nhưng đây là
Khúc cuồng tưởng Tây Ban Nha…” Thời Ấu Nghiên hơi cúi đầu, tay nắm chặt bản nhạc, môi khẽ mím lại. “Một bản diễn bốn tay, lại là lần đầu tiên kết hợp với Từ Vũ Khê. Nếu xảy ra lỗi… chẳng khác gì tự rút dây xấu hổ cho mình.”
“Xấu hổ gì chứ?” Hàn Tùng Linh hơi nhướng mày, đưa tay vuốt gọn mái tóc xoăn ngắn ôm lấy đường cổ, để lộ một hình xăm mảnh như nét bút. “Phía dưới toàn là chính khách với thương gia - người thật sự nghe hiểu được nhạc cổ điển tinh vi, không nhiều đâu. Huống hồ, Từ Vũ Khê… anh ta thương cậu thật lòng, lại càng chẳng nỡ cười cợt gì.”