Chương 8

Mua thuốc gì chứ, đúng là như một trò cười.

Anh cúi đầu bước lên lầu, khi đi ngang qua phòng nước sôi thì suýt nữa đâm sầm vào một người.

Lâm Tự Nam chỉ muốn nhanh chóng quay về phòng, cả người bay bổng như diều, cúi đầu nhanh chóng xin lỗi, thấy đối phương không phản ứng gì thì liền vòng qua tiếp tục đi về ký túc xá.

Chỉ là chưa đi được mấy bước, anh cảm thấy có một mùi hương rất quen thuộc.

Giống như mới ngửi thấy không lâu, Lâm Tự Nam quay người lại, gần như ngay lập tức nhận ra đó là bóng lưng của Giang Sùng Lễ.

Ồ đúng rồi, trong ký túc xá của Trương Tử Nghiêu còn có Giang Sùng Lễ nữa.

Anh như bị ma xui quỷ ám mà đi theo, sau khi Giang Sùng Lễ vào ký túc xá thì gõ cửa.

Trên người Giang Sùng Lễ có một mùi hương rất dễ chịu, không phải mùi nước hoa, mà tương tự như mùi gỗ bị mưa làm ướt, Lâm Tự Nam ngửi thấy rất thoải mái.

“Cảm ơn.”

Vừa mở miệng, anh mới phát hiện giọng mình khàn đặc.

Giang Sùng Lễ nghiêng người nhường đường một chút, Lâm Tự Nam bước vào phòng, đặt thuốc lên bàn Trương Tử Nghiêu.

Cụp mắt xuống, ánh mắt lướt qua bình nước nóng dưới chân, Lâm Tự Nam cúi người nhấc lên, phát hiện bên trong đã cạn sạch.

Trương Tử Nghiêu chính là như vậy, mãi mãi không có hồi đáp.

Ngay cả khi hết nước nóng cũng sẽ không bảo anh đun thêm một bình nữa, thậm chí anh ta còn chiếm giữ bình nước nóng của Lâm Tự Nam, cứ thế đặt ở một góc, nếu Lâm Tự Nam không tự mình đến lấy thì nó sẽ mãi mãi ở đó.

Giống hệt con người anh ta vậy.

Một cảm giác bất lực từ đầu ngón tay lan truyền khắp cơ thể, anh đứng yên tại chỗ một lúc, rồi lại đặt bình nước nóng về chỗ cũ.

Cứ để đấy đi, lười mang rồi.

Lâm Tự Nam bước chân lảo đảo đi ra ngoài, khi mở cửa thì có người gọi anh từ phía sau.

Bước chân Lâm Tự Nam khựng lại, phản ứng một lúc mới nhận ra là Giang Sùng Lễ đang gọi mình, anh quay người lại, hơi ngơ ngác: “Hả?”

Giang Sùng Lễ khẽ nhíu mày: “Trạng thái của cậu rất tệ.”

“Vậy sao?” Lâm Tự Nam cứng ngắc nhếch môi: “Có lẽ ngủ một giấc sẽ ổn thôi.”

---

Lâm Tự Nam có lý do để nghi ngờ Giang Sùng Lễ có lẽ là thực sự không thể chịu nổi bộ dạng chẳng đáng giá này của anh, muốn khuyên nhủ nhưng lại không biết mở lời thế nào.

Lâm Tự Nam có thể hiểu được, bởi vì nếu không nhắc đến quá khứ, anh cũng không thể chịu đựng nổi bộ dạng của mình như thế này.

Nhưng quá khứ làm sao có thể dễ dàng buông bỏ như vậy, anh đã cố gắng buông bỏ gần một năm rồi, mà vẫn không thể gạt bỏ những năm tháng thiếu niên xanh mơn mởn ra khỏi đầu.

Tuy nhiên vài năm trước, Lâm Tự Nam và Trương Tử Nghiêu thời trung học vẫn chưa như vậy.

Trên lớp họ là bạn cùng bàn, sau giờ học cùng nhau chơi bóng, tan học đều tiện đường. Trương Tử Nghiêu đi xe đạp, thỉnh thoảng sẽ chở Lâm Tự Nam một đoạn, có thể nói là rất thân thiết.

Thậm chí đôi khi, dù là những cử chỉ tiếp xúc rõ ràng hay sự quan tâm ưu ái ngầm, đều khiến Lâm Tự Nam cảm thấy họ duy trì một mối quan hệ bất thường, trên mức tình bạn nhưng chưa phải tình yêu.

Vì vậy, anh đã lầm tưởng Trương Tử Nghiêu cũng có tình cảm khác biệt giống như mình.

Lâm Tự Nam lúc đó non nớt không sợ gì, sau kỳ thi đại học bị nỗi lo sắp phải chia xa Trương Tử Nghiêu làm cho mờ mắt, hoàn toàn không nghĩ nhiều, nhất thời bốc đồng mà tỏ tình với Trương Tử Nghiêu.