Chương 42

Nhiều chuyện anh lười tính toán, đặc biệt là giữa bạn bè với nhau, ai cũng hiểu rõ trong lòng.

Đương nhiên, cũng có người không hiểu, nhưng những người đó nhanh chóng sẽ không còn là bạn của Lâm Tự Nam nữa.

“So với người bạn nóng như lửa của cậu thì vẫn tốt chán.” Tưởng Thần ba câu không rời một người: “Cậu có biết vừa mới thêm WeChat của cô ấy, cô ấy đã hỏi tôi có phải đến để ăn tát không…”

Lâm Tự Nam khá ngưỡng mộ Tưởng Thần, mỗi ngày như không có chuyện gì phiền lòng, thích gì thì tranh giành, thích cô gái nào thì trực tiếp theo đuổi, thật ra tính cách cậu ấy và Điền Nguyệt Sơn khá giống nhau, chỉ là cảm giác nếu cãi nhau thì có thể làm nổ tung cả trần nhà.

Một bữa ăn kéo dài đến mười giờ rưỡi tối, Tưởng Thần và Từ Cẩm An đều đã uống khá nhiều.

Nguyễn Tri Văn và Lâm Tự Nam đúng là phu khuân vác chuyên dụng của hai người họ, mỗi người đỡ một người lảo đảo đứng dậy.

Tưởng Thần nói gì đó lè nhè bên tai Lâm Tự Nam, Lâm Tự Nam cũng không nghe rõ, chỉ ừ ừ à à qua loa.

Vốn dĩ còn định cười, nhưng vừa quay mặt lại, anh lại bắt gặp một gương mặt quen thuộc bên ngoài siêu thị nhỏ cạnh quán nướng.

Trương Tử Nghiêu đang lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh.

Hắn kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, chắc là đã say, mắt hơi cụp xuống nhìn chằm chằm Lâm Tự Nam.

Lâm Tự Nam tránh ánh mắt hắn, nhưng lại không kìm được nhìn lại.

Trương Tử Nghiêu vặn nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống cạn gần nửa chai, cúi người ho một tiếng, nghiêng đầu nhả ra một ngụm nước trong miệng.

Lông mày nhíu chặt, trông có vẻ không thoải mái.

“Hả? Sao thế?” Tưởng Thần vặn người muốn quay đầu nhìn lại.

Lâm Tự Nam vội vàng xoay đầu cậu ấy lại, thu hồi ánh mắt, nhanh chân theo kịp bước chân của Nguyễn Tri Văn.

Về đến ký túc xá, Nguyễn Tri Văn đi tắm trước.

Lâm Tự Nam ngồi vào chỗ, mở điện thoại, cố tình tránh hộp thoại của Trương Tử Nghiêu, nhấn vào dòng thời gian.

Lướt qua vài cái không quan trọng, rồi đóng lại.

Ngẩng đầu nhìn ban công, trong phòng tắm vẫn còn tiếng nước chảy.

Lâm Tự Nam cất điện thoại vào túi áo, đứng dậy rời đi.

Dạ dày Trương Tử Nghiêu không tốt, hồi cấp ba vì uống nhiều nước đá sau khi vận động, bị xuất huyết dạ dày phải nhập viện ngay lập tức.

Lúc đó Lâm Tự Nam ở bên cạnh hắn, nhìn đối phương nôn ra một ngụm máu, suýt nữa để lại bóng ma tâm lý cho anh, vì vậy sau khi suy đi tính lại, anh vẫn định qua đó xem sao.

Nhưng lần này Lâm Tự Nam không biết Trương Tử Nghiêu đang ở phòng riêng hay ghế sofa, cũng không tự giác phải mang theo một cốc nước nóng.

Anh chỉ ra ngoài đi dạo một chút, không gặp người thì về, gặp được thì… tính sau.

Như tự an ủi mình, Lâm Tự Nam quay lại quán nướng lúc nãy.

Giờ này, khách ăn đã rất ít, Trương Tử Nghiêu không ở đây, không biết là đã về hay vẫn tiếp tục chơi.

Lâm Tự Nam đẩy cửa quán bar Tiểu Túy, anh không thích những nơi như thế này, nhưng lại khá quen thuộc bên trong.

Âm nhạc với âm lượng lớn như sóng cuộn vào màng nhĩ, nhiệt độ hơi cao và ánh sáng ấm áp khiến cả không gian trở nên nóng bỏng.

Anh chỉ lướt mắt một vòng, đã nhanh chóng bắt được bóng dáng Trương Tử Nghiêu ở khu ghế sofa, mọi thứ đều giống như ngày hôm trước, chỉ là lần này Lâm Tự Nam đứng rất xa, họ sẽ không phát hiện ra.

Thất vọng tràn ngập lòng, Lâm Tự Nam thu ánh mắt lại, ngực âm ỉ đau.

Anh hít một hơi thật sâu, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.