“Một phút nhìn tám trăm lần, sao? Trương Tử Nghiêu trả lời mày à?”
Trương Tử Nghiêu không trả lời anh, Lâm Tự Nam chỉ là đơn phương thôi.
Nhưng bị vạch trần ra mặt thì hơi mất thể diện, Lâm Tự Nam sa sầm mặt: “Không nói gì thì chẳng ai coi mày là câm đâu.”
“Cậu có thái độ gì thế?” Từ Cẩm An ra vẻ bề trên mà quở trách: “Hôm qua nếu không có Nam Nam thì cậu vẫn còn ngủ ngoài đường đấy, tôn trọng ba đỡ đầu của mình một chút đi.”
Nói rồi, cậu đưa quả trứng trà đã bóc một nửa cho Nguyễn Tri Văn: “Ba đỡ đầu mời ăn.”
Nguyễn Tri Văn không khách khí nhận lấy, gật đầu đồng tình: “Đúng đó, đúng đó.”
Tưởng Thần trợn trắng mắt.
Lâm Tự Nam lười tranh cãi với Tưởng Thần, thằng bạn cùng phòng của anh là thế đó, thẳng tính, căm ghét cái ác như thù, tính khí nóng nảy hơn cả khủng long bạo chúa, chó đi ngang qua sủa hai tiếng thôi là nó cũng đuổi theo đá cho một cái, huống chi Trương Tử Nghiêu đối xử với Lâm Tự Nam như thế, nếu là Tưởng Thần thì đã lật tung cả mái nhà rồi.
“Đâu phải không ai theo đuổi.” Tưởng Thần thấy chán: “chẳng hiểu mày nghĩ gì.”
Mặc dù Lâm Tự Nam không sở hữu một gương mặt kinh diễm trời đất, nhưng cũng là một người có ngoại hình nổi bật, thêm vào tính cách ôn hòa thường ngày, không có thói hư tật xấu, nên cũng có không ít người thích anh.
Từ khi nhập học năm nhất đến bây giờ, Tưởng Thần tận mắt chứng kiến Lâm Tự Nam từ chối cả một đống trai xinh gái đẹp, cứ cố gắng bám đuôi Trương Tử Nghiêu như nô tì, trong lòng sớm đã khó chịu rồi.
Vì thế, cậu đã hành động, không ngừng giới thiệu đối tượng cho Lâm Tự Nam.
Từ mấy ông chú ba mươi tuổi cho đến mấy cậu tân sinh viên mười bảy mười tám tuổi, tất cả đều từng nằm trong danh sách đề cử của Tưởng Thần.
Lâm Tự Nam từ ban đầu từ chối, đến sau khi từ chối không thành thì phớt lờ, cuối cùng ngay cả phớt lờ cũng không thể khiến đối phương dừng lại, anh đành chọn cách chặn liên hệ.
Tưởng Thần đã chửi rủa trong nhóm chat ký túc xá suốt ba ngày ba đêm, may mà lúc đó đang nghỉ hè, không thì Lâm Tự Nam không hề nghi ngờ rằng đối phương sẽ trực tiếp tẩn cho anh một trận.
“À này.” Lâm Tự Nam mở một chủ đề mới: “tối nay tôi mời Giang Sùng Lễ ăn cơm, mấy cậu có thời gian không? Lúc đó đi cùng luôn nhé.”
Từ Cẩm An nhướn mày lên tận trời: “Giang Sùng Lễ?”
Tưởng Thần kinh ngạc: “Cậu ta đồng ý rồi à?”
“Tất nhiên.” Lâm Tự Nam nuốt miếng há cảo vào bụng: “ban đầu tôi định hẹn tối qua, nhưng bị chậm trễ nên lùi lại tối nay.”
“Tại sao?” Nguyễn Tri Văn hỏi.
Lâm Tự Nam: “Cảm ơn cậu ấy mấy hôm trước đã đưa tôi về ký túc xá.”
Cả ba người nhất thời im lặng.
“Sao thế?” Lâm Tự Nam có chút thắc mắc: “Mặc dù tôi biết Giang Sùng Lễ bình thường rất kín tiếng, không mấy khi giao tiếp với người khác, nhưng mấy cậu cũng đâu đến nỗi phải phản ứng như vậy chứ?”
“Hơi bất thường, hai người cũng đâu có quen thân lắm?” Từ Cẩm An thấy quá vô lý: “Hồi năm nhất tôi từng làm bài tập nhóm với cậu ta, đến buổi liên hoan cuối khóa của nhóm cậu ta cũng không đi.”
“Bình thường cũng không nói chuyện à?” Nguyễn Tri Văn tò mò hỏi.
“Không cần thiết thì không nói chuyện.” Từ Cẩm An nhướng mày: “nhưng năng lực rất mạnh, cao thủ toàn năng về tính toán, mô hình hóa và vẽ đồ thị, những vấn đề nan giải trong nhóm cơ bản đều do cậu ta một tay giải quyết, tôi cứ gọi là nằm im hưởng thành quả.”