Chương 13

Nguyễn Tri Văn “phụt” một tiếng bật cười.

Lâm Tự Nam tửu lượng không tốt, nhưng khi say lại rất ngoan ngoãn, không điên loạn, không chửi bới, không làm ồn ào mà cứ ngồi đó như một búp bê sứ, bảo làm gì thì làm nấy, cực kỳ nghe lời.

Hồi năm nhất khi ký túc xá họ liên hoan, Nguyễn Tri Văn đã phát hiện ra điều này, nhưng lúc đó họ uống nhiều, bia rượu trắng lẫn lộn, chai rượu đặt chung một chỗ nên không phân biệt được ai uống bao nhiêu.

Sau đó Lâm Tự Nam ít khi uống rượu, chủ yếu là sợ làm phiền người khác. Nguyễn Tri Văn từng nghe cậu nói tửu lượng mình không tốt, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này.

“Dậy đi, về nhà.” Nguyễn Tri Văn đi đến bên Lâm Tự Nam, dở khóc dở cười: “Tự đi được không?”

Lâm Tự Nam như một người máy chậm chạp, mất hơn mười giây mới tiếp nhận được mệnh lệnh, vịn vào bàn đứng dậy: “Ưʍ.”

Cậu hơi đứng không vững, Nguyễn Tri Văn đỡ lấy cánh tay cậu để giữ thăng bằng.

Lâm Tự Nam đi rất chậm, cả người từ từ đổ về phía Nguyễn Tri Văn. Đến khi vào đến cổng ký túc xá, Nguyễn Tri Văn một tay ôm eo Lâm Tự Nam, tay kia đỡ lấy cánh tay cậu, mặt đã đỏ bừng, cổ cũng nổi gân.

Nguyễn Tri Văn vốn là thư sinh yếu ớt, còn chưa cao bằng Lâm Tự Nam, đỡ cậu đi một đoạn đường đã mệt lử, giờ mà đưa người lên tầng ba nữa thì e rằng phải "linh hồn về tây thiên".

Cậu tựa vào lan can cầu thang, gọi điện cầu cứu, nhưng kết quả là hai người bạn cùng phòng còn lại đều không có trong trường.

Nguyễn Tri Văn tức đến phát điên, tiếp tục lướt điện thoại định gọi cho các bạn học khác trong lớp.

Tuy nhiên, thật trùng hợp là đúng lúc cậu đang cầu cứu khắp nơi, Trương Tử Nghiêu lại đang đi xuống từ trên lầu, cả bốn người trong ký túc xá của anh ta đi cùng nhau, trông như sắp ra ngoài ăn tối. Nguyễn Tri Văn biết anh ta và Lâm Tự Nam có mối quan hệ không hề đơn giản, liền vội vã vẫy tay cầu cứu.

Nhưng điều bất ngờ là, Trương Tử Nghiêu chỉ dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Tự Nam đang say mèm rồi cứ thế bỏ đi.

Nguyễn Tri Văn há hốc mồm.

Mặc dù khá nhiều người biết Lâm Tự Nam theo đuổi Trương Tử Nghiêu và anh ta không đồng ý, nhưng Nguyễn Tri Văn thân với Lâm Tự Nam, cậu không chỉ biết lớp vỏ bề ngoài này mà còn biết hai người là bạn thân thời cấp ba, quen nhau đã hơn bốn năm rồi.

Vì mối quan hệ đó, tiện tay đưa người say về ký túc xá cũng nên làm chứ?

Nguyễn Tri Văn không ngờ lại bị phớt lờ.

Ngay cả một thư sinh yếu ớt cũng không kìm được mà buông một câu chửi thề.

Cậu chỉ mải kinh ngạc, không để ý đến trọng tâm của Lâm Tự Nam đã lệch đi. Sự cố chỉ xảy ra trong nháy mắt, khi Nguyễn Tri Văn cuối cùng cũng hoàn hồn, Lâm Tự Nam đang dựa vào cậu đột ngột ngửa người ra phía sau.

Nếu ngã như vậy thì hậu quả khó lường, Nguyễn Tri Văn như con thỏ bị giẫm trúng đuôi, phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, khiến Trương Tử Nghiêu đã đi được mấy mét cũng phải quay đầu lại.

Tai nạn thảm khốc trong tưởng tượng đã không xảy ra, Lâm Tự Nam được Giang Sùng Lễ, người đi cùng Trương Tử Nghiêu, kịp thời luồn tay qua nách, đỡ lấy từ phía sau một cách vững vàng.

Nguyễn Tri Văn tựa vào lan can, chân nhũn ra.

Còn đương sự thì hoàn toàn không biết mình vừa trải qua hiểm nguy gì, cả người rụt vai lại, mềm oặt như cục mochi dựa vào ngực Giang Sùng Lễ.