"Đương nhiên rồi." Trình Trạch vẻ mặt như nói “ếch ngồi đáy giếng sao biết được trời cao biển rộng”. "Anh chưa trải qua nên không biết, chậc, nói sao nhỉ, sắp nổ tung rồi.
Nói dễ hiểu hơn, có thể đánh trống rồi, anh nói có khó chịu không?"
"Vậy thì giải tỏa đi, được không?" Thời Uẩn Ngọc vẫy tay: “Qua đây, đến chỗ anh."
Trình Trạch cảm thấy giọng điệu này rất quen thuộc, giống Thịnh ca.
Mỗi lần cậu làm sai, Thịnh ca lại dịu giọng dụ dỗ cậu qua rồi mới phạt.
"Không, tôi không đi." Đầu Trình Trạch lắc như trống bỏi.
"Anh giúp cậu, cậu cũng không qua à?" Âm cuối của Thời Uẩn Ngọc như có móc câu quyến rũ.
Trình Trạch hơi động lòng, ngập ngừng hỏi: "Như vậy không hay lắm, chúng ta đều là đàn ông, hơi kỳ lạ."
"Không có gì kỳ lạ." Giọng điệu của Thời Uẩn Ngọc rất bình thản, như đang nói về một việc nhỏ như hạt vừng: "Anh em giúp đỡ nhau rất bình thường, sao cậu chưa từng thấy sao?"
Trình Trạch đúng là chưa từng thấy, nhưng sao cậu ta có thể lộ vẻ sợ sệt trước mặt Thời Uẩn Ngọc?
Cậu vội vàng đáp: "Tôi thấy rồi!
Hồi cấp ba thấy rồi!"
Thời Uẩn Ngọc hình như mất kiên nhẫn. "Tôi đếm ba giây, quá giờ là thôi đấy." Anh bắt đầu đếm ngược: "Ba, Hai.”
"Thật là, đếm năm giây không được sao?" Trình Trạch chạy lon ton đến trước mặt Thời Uẩn Ngọc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hỏi: "Anh thật sự làm được à?
Đừng làm tôi đau đấy."
Thời Uẩn Ngọc kéo Trình Trạch vào lòng mình, dùng hành động chứng minh.
Trình Trạch lưng dựa vào ngực Thời Uẩn Ngọc, đầu Thời Uẩn Ngọc tựa vào vai Trình Trạch, thỉnh thoảng dùng mũi cọ vào má Trình Trạch rồi cọ vào cổ cậu.
Thời Uẩn Ngọc một tay “lái”, tay còn lại ôm eo Trình Trạch.
"Cởi ra đi."
Trình Trạch ngượng ngùng nhắm mắt lại, Thời Uẩn Ngọc vỗ vào đùi Trình Trạch: "Lớn hơn chút nữa."
Thật kỳ lạ.
Tại sao mình tự sờ lại không thoải mái, nhưng Thời Uẩn Ngọc sờ vào lại tê dại đến thế?
Cảm giác tê dại chạy dọc từ xương cụt lên tận đỉnh đầu.
Trình Trạch bị phân tâm, kéo tay Thời Uẩn Ngọc đang ở eo mình, nhẹ nhàng sờ sờ: "Có phải bị điện giật rồi không?"
Thời Uẩn Ngọc nhìn hai bàn tay đan vào nhau, ánh mắt dần tối lại, anh lật ngược tay lại, mười ngón đan chặt với Trình Trạch, tay còn lại siết chặt hơn: "Mất tập trung?"
Trình Trạch rên lên một tiếng đau đớn, mắng: "Nhẹ tay thôi." Nhưng trong lòng lại nghĩ, Thời Uẩn Ngọc chắc chắn đang ghen tỵ với mình, ghen tỵ mình có “cậu nhỏ” lớn!
Kɧoáı ©ảʍ nhanh chóng dâng trào, Trình Trạch ngẩng cổ lên, gân xanh nổi cả lên, hai tay cậu ấn chặt vào đùi Thời Uẩn Ngọc, ngón chân co lại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng; vào thời khắc mấu chốt này Thời Uẩn Ngọc lại chậm động tác lại, nhẹ giọng thì thầm vào tai Trình Trạch: "Gà quá đi Trình Trạch, nhanh thế?"
Như rớt từ trên trời xuống đất.
Trình Trạch bất chợt mở mắt ra, khóe mắt ửng đỏ, chóp mũi cũng đỏ hồng, cậu liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, không thể tin nổi, bực tức hét lớn: "Thời Uẩn Ngọc!
Tôi là lần đầu tiên, thế là bình thường mà!"
Môi Thời Uẩn Ngọc vô tình chạm vào dái tai Trình Trạch, hơi thở nóng bỏng, nhưng lời nói lại lạnh như băng: "Không có cảm giác gì hết, không làm nữa." Anh thần sắc thờ ơ, ra vẻ lạnh lùng, trông không ai có thể làm tan chảy được.
Trình Trạch không thể chấp nhận khoái lạc rời xa mình: "Không thể cố gắng thêm một chút sao?"
"Được." Thời Uẩn Ngọc nhìn chằm chằm xương quai xanh của Trình Trạch: "Cởi đồ ngủ ra."
Hai mươi năm nay, lần đầu tiên Trình Trạch nếm thử khoái lạc tột độ, đại não cậu đã sớm bị bắt giữ.