Trình Trạch á khẩu, đáp lại: "Thế nhưng cũng không thể đột nhiên sáp lại gần như thế chứ, làm tôi giật cả mình chứ!"
"Đều là đàn ông sợ gì chứ." Giọng Thời Uẩn Ngọc thản nhiên bay bổng trôi tới: "Phản ứng mạnh thế lẽ nào cậu là gay?"
"Nói bậy nói bạ gì đấy!" Trình Trạch gắt lên. "Ông đây là trai thẳng, thẳng tuột!"
"Ồ." Thời Uẩn Ngọc chỉ đáp một tiếng.
Trong bóng tối, Thời Uẩn Ngọc không nhìn thấy đôi tai Trình Trạch đã đỏ bừng nóng ran. Trình Trạch như thể "giấu đầu hở đuôi", vùi mặt mình xuống dưới gối.
"Nóng quá, bật điều hòa thấp xuống chút đi." Cậu lẩm bẩm.
"Đã mười bảy độ rồi." Thời Uẩn Ngọc nhắc nhở.
"Kỳ lạ thật." Trình Trạch nói: "Sao tôi thấy nóng thế nhỉ, cái điều hòa này sẽ không bị hỏng rồi đấy chứ?"
Thời Uẩn Ngọc không nói gì. Anh cũng thấy nóng, nhưng anh nhạy bén hơn Trình Trạch. Anh biết điều hòa không hỏng, là cơ thể mình đang có vấn đề. Anh co một chân lên để che chắn.
Trình Trạch cảm thấy trong lòng như có hàng ngàn con kiến đang bò, ngứa ngáy không yên, giống như có thứ gì đó bị đè nén bấy lâu sắp phun trào.
Cậu nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi luống cuống kéo vạt áo ngủ lung tung, hỏi: "Thời Uẩn Ngọc, anh có thấy kỳ lạ không?"
Thời Uẩn Ngọc bật đèn đầu giường. Vừa nhìn rõ khuôn mặt Trình Trạch, anh liền giật mình: "Mặt cậu đỏ quá."
"Thật à?" Trình Trạch dùng mu bàn tay sờ lên mặt mình. "Làm sao bây giờ, tôi có phải sốt rồi không? Miệng khô quá, tôi muốn uống nước."
Thời Uẩn Ngọc xuống giường rót cho Trình Trạch một cốc nước. Trình Trạch uống quá nhanh, khiến nước chảy dọc theo cằm, thấm ướt một mảng lớn trên áo ngủ.
"Đỡ hơn chưa?" Thời Uẩn Ngọc cúi người xuống, dùng tay sờ lên má Trình Trạch, nói: "Vẫn còn nóng lắm."
Trình Trạch nhìn chằm chằm vào Thời Uẩn Ngọc. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy Thời Uẩn Ngọc thật sự rất đẹp. Cậu kéo lấy tay anh, hỏi: "Anh có nghe câu này chưa?"
"Câu gì?"
"Dưới ánh đèn nhìn mỹ nhân, càng nhìn càng tỉnh táo." Trình Trạch chậm rãi xoa nắn những ngón tay thon dài của Thời Uẩn Ngọc, nói khẽ: "Tôi không sốt đâu."
Thời Uẩn Ngọc nhìn xuống, khẽ nhướng mày: "Trình Trạch, cậu có biết mình đang nói gì không?"
Lúc này, Trình Trạch đã bị du͙© vọиɠ che mờ mắt, chẳng còn để ý gì nữa.
Cậu ngẩng đầu lên, ngước mắt nhìn Thời Uẩn Ngọc, đôi mắt long lanh nước, nói khẽ: "Tôi biết chứ.
Sinh khí bừng bừng. lạ quá, tôi không phải biếи ŧɦái đấy chứ."
"Haha haha." Trình Trạch chỉ vào Thời Uẩn Ngọc, cười lớn: "Anh cũng tràn đầy sức sống rồi kìa, anh cũng là biếи ŧɦái."
Thời Uẩn Ngọc bất đắc dĩ đáp: "Là bát canh cậu nấu đấy."
"Canh?" Trình Trạch ngạc nhiên. Ánh mắt cậu không hề rời khỏi khuôn mặt Thời Uẩn Ngọc, lẩm bẩm: "Anh đẹp thật đấy."
"Mau lại đây, ngồi cạnh tôi đi, để tôi cũng ngửi anh xem sao." Trình Trạch vừa nói vừa vẫy tay gọi Thời Uẩn Ngọc.
Bát canh đại bổ này xem ra đã bổ quá liều rồi. Thời Uẩn Ngọc chỉ uống hai bát, phần còn lại toàn bộ vào bụng Trình Trạch. Anh thật sự lo Trình Trạch sẽ chảy máu cam.
"Mũi có khó chịu không?" Anh nhẹ giọng hỏi.
"Anh lẩm bẩm gì đấy thế?" Trình Trạch lầm bầm. "Mau ngồi xuống đi, để tôi ngửi xem anh có sạch sẽ không." Nói rồi, cậu một tay kéo Thời Uẩn Ngọc lại, dí đầu vào cổ anh hít hà lung tung: "Thơm quá, anh thơm quá đi mất!"
Trình Trạch càng ngửi càng hưng phấn. Cậu bắt đầu luồn xuống dưới, từ cổ xuống dưới hít hà tỉ mỉ, ngửi thấy l*иg ngực khẽ phập phồng và vùng bụng dưới tỏa ra hơi nóng...