Chương 50

Trong ảnh, cô ấy mặc một chiếc váy dài hai dây màu trắng tinh đứng trong làn nước biển xanh biếc, sóng biển trắng xóa vỗ vào bắp chân cô ấy, còn cô ấy thì mỉm cười tươi tắn hắt nước về phía ống kính.

Nụ cười rạng rỡ, xinh đẹp và lanh lợi biết bao.

"Đẹp quá..." Trình Trạch thốt lên.

"Cậu đang xem gì đấy?" Không biết từ lúc nào, Thời Uẩn Ngọc đã đứng ngay sau lưng Trình Trạch. Cậu theo bản năng giấu điện thoại ra sau lưng, buột miệng: "Làm tôi giật cả mình!"

"Xem gì mà say sưa thế, anh gọi cậu cũng không nghe thấy." Thời Uẩn Ngọc liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay Trình Trạch.

Tất nhiên Trình Trạch không thể để Thời Uẩn Ngọc biết được, Tiểu Tiếu đẹp thế kia, lỡ Thời Uẩn Ngọc đổi ý không muốn mình nữa thì sao.

Cậu vội vàng nói: "Không có gì, không có gì cả.

À, tôi buồn ngủ quá, anh có buồn ngủ không?

Chúng ta đi ngủ đi thôi."

Lông mi Thời Uẩn Ngọc khẽ run, chiếc răng nanh hơi ngứa, anh liếʍ liếʍ. Đồ ngu này, điện thoại chưa tắt, anh nhìn thấy rõ mồn một mọi thứ.

"Ngủ đi." Anh nói.

"Tắt đèn."

Trong bóng tối, Trình Trạch bỗng cảm thấy lòng hoảng hốt khó hiểu. Cậu kéo chăn lên đến tận cằm, dè dặt nói: "Thế, chúc ngủ ngon nhé?"

Thời Uẩn Ngọc mở mắt nhìn trần nhà. Đột nhiên, anh xoay người, đối diện với Trình Trạch đang nằm dưới đất, ánh mắt như một con thú ẩn mình trong bóng tối: "Lên đây."

"Gì cơ?" Trình Trạch hỏi lại.

"Anh bảo lên đây." Thời Uẩn Ngọc lặp lại.

Trình Trạch nhạy bén nhận ra sự kỳ lạ, cậu rụt người vào trong chăn, cố gắng cười: "Không cần đâu, tôi ngủ ở đây rất tốt, haha, rất thoải mái."

Thời Uẩn Ngọc nói: "Có ánh sáng anh ngủ không được, cậu lên đây đi, quay lưng về phía anh chơi điện thoại thì tốt hơn."

"Thế để tôi chỉnh độ sáng thấp xuống nhé?" Trình Trạch vẫn không muốn lên.

"Ban ngày cậu chẳng tự động lên ngủ đấy sao, sao buổi tối lại không chịu?"

Không hiểu sao, Trình Trạch cảm giác Thời Uẩn Ngọc lúc này bất thường sắc bén, có chút không giống anh ngày thường nữa.

Trình Trạch cố ý điều chỉnh không khí, cười nói: "Ấy dà, tôi ngủ không ngon lắm, sợ làm phiền anh.

Anh làm cả ngày mệt rồi cần nghỉ ngơi thật tốt chứ."

"Không lên đây thì cút ra ngoài ngủ." Lời nói của Thời Uẩn Ngọc sắc lạnh như lưỡi kiếm, lóe lên hàn quang.

Trình Trạch ôm chăn của mình lên giường.

"Cái đó, nếu tôi ngáy thì anh gọi tôi dậy nhé." Cậu nói.

Trình Trạch quỳ trên giường, sửa sang lại gối, rồi cậu quay đầu về phía Thời Uẩn Ngọc: "Anh dịch sang bên đó một chút đi, tôi." Lời còn chưa nói xong, đột nhiên cậu cảm thấy hơi thở nóng bỏng phả vào cổ mình.

Một luồng khí nóng bỏng. Trình Trạch cứng đờ tại chỗ.

Bàn tay lớn của Thời Uẩn Ngọc siết chặt lấy vai cậu, Trình Trạch không tài nào động đậy được.

Thời Uẩn Ngọc cúi đầu, từ cổ dịch dần lên phía sau tai Trình Trạch, từng chút một hít hà, động tác cứ như đang tuần tra lãnh thổ vậy.

"Anh đang làm gì vậy?" Họng Trình Trạch khô khốc, khó khăn lắm mới nặn ra được mấy chữ từ kẽ răng.

Thời Uẩn Ngọc thả cậu ra, nằm lại lên giường, giọng điệu bình thản đáp: "Ngửi xem cậu có sạch sẽ không."

"Tôi ngày nào cũng tắm mà!" Trình Trạch cảm thấy mình bị sỉ nhục nghiêm trọng. "Thời Uẩn Ngọc này, lần sau anh còn như thế nữa tôi đánh anh đấy!" Cậu ấy dọa: "Tôi khỏe lắm, anh chắc chắn chịu không nổi đâu, nên sau này anh đừng như thế nữa biết chưa?"

Thời Uẩn Ngọc điềm nhiên nói: "Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý. Anh không ngửi sao biết cậu có tắm hay không?"