Chương 45

Thời Uẩn Ngọc cười nói.

Giám đốc ôm cốc trà “Lão Can Mã” nói: “Tiểu Thời khiêm tốn rồi, chỗ chúng tôi toàn mấy ông già thôi, mãi mới có một người hiểu biết về máy tính, chúng tôi quý cậu lắm đấy.

Cậu thanh niên như cậu đừng chê chúng tôi mới phải chứ.”

Thời Uẩn Ngọc nội tâm bực bội nhưng ngoài mặt không biểu lộ.

Anh cười ha hả nói chuyện vòng vo với giám đốc, đợi đến khi ông uống hết gần nửa cốc trà mới vung tay nói: “Ôi, không để ý thời gian đã muộn thế rồi, Tiểu Thời à, mau tan làm về nhà đi.”

Giám đốc nhìn bóng lưng Thời Uẩn Ngọc, cảm thán nói: “Ai da, người trẻ đúng là thích về nhà, đợi đến tuổi tôi thì chẳng vội về nhà nữa đâu.”

Đợi đến khi Thời Uẩn Ngọc về đến ngõ Trân Châu thì trăng đã treo trên ngọn cây.

Đứng trước cửa phòng 302, anh cảm thấy như mơ như thực.

Không ngờ lại để Trình Trạch dọn vào, để cậu ấy xông vào lãnh địa của mình.

Thời Uẩn Ngọc không mở cửa, dựa vào tường lấy ra một điếu thuốc, suy nghĩ lý do mình làm vậy.

Ngón cái và ngón trỏ xoa điếu thuốc, xoa cho đầu lọc bằng phẳng.

Thời Uẩn Ngọc nghĩ ra đáp án – anh quá nhàm chán.

Cuộc đời anh nghèo nàn đến mức có thể tóm gọn trong bốn chữ – “ăn theo khuôn mẫu”.

Thời Uẩn Ngọc là một cái cây, một cái cây đã sớm được quy hoạch sẵn mục đích sử dụng.

Bị tưới nước, bị cắt tỉa, bị bón phân, cho đến khi trở thành cây cảnh hoàn hảo nhất trong lòng người làm vườn.

Còn Trình Trạch giống như một con chim gõ kiến, lúc rảnh rỗi đậu trên cây, mặc kệ tất cả mà chíu chít, vẫy cánh vuốt ve bộ lông, nhân tiện khoét rỗng thân cây.

Tuy phạm vi không lớn, thời gian không dài, hậu hoạn vô cùng, nhưng Thời Uẩn Ngọc lại cảm nhận được một chút niềm vui.

Thế là đủ rồi.

Chìa khóa xoay vào ổ khóa, phát ra tiếng “cạch”.

Thời Uẩn Ngọc cúi đầu nhập mật khẩu, vừa nhập đến số 7 thì cửa mở ra.

Trình Trạch đứng bên cạnh cửa, cười tươi rói: “Anh về rồi à.”

Thời Uẩn Ngọc không biến sắc quét mắt nhìn Trình Trạch.

Cậu ấy đang đeo tạp dề, trên tạp dề có hình đồng tiền vàng, chắc là Trình Trạch tự mua.

Chân đi dép lê anh mua, Trình Trạch không mang tất, màu đen càng làm chân cậu ấy trắng hơn, mắt cá chân gầy guộc có thể thấy cả gân xanh.

Thời Uẩn Ngọc lần đầu thấy ngượng ngùng, dời ánh mắt đi, khẽ “ừ” một tiếng.

“Anh ngốc à?”

Trình Trạch giục anh vào: “Mau đóng cửa lại, muỗi bay hết vào rồi.”

Thời Uẩn Ngọc thay đôi dép lê màu xám cùng kiểu với đôi dép Trình Trạch đang đi, liếc thấy nhà bếp hỗn độn.

Anh hỏi: “Cậu ở nhà làm gì vậy?”

“Hì hì, anh có lộc ăn rồi, trong nồi còn mì đấy, em múc cho anh một bát nhé?”

Thời Uẩn Ngọc trực giác có gì đó không ổn: “Không cần, tôi ăn ở ngoài rồi.”

“Ay da.”

Trình Trạch kéo dài giọng, bày tỏ bất mãn.

Cậu kéo Thời Uẩn Ngọc đến bàn ăn, ấn anh ngồi xuống: “Em nấu cơm cho anh, anh làm chủ nhà sao lại không thử đồ ăn?

Nếm qua rồi nếu không hài lòng em mới biết đường sửa chứ.”

Lời này nói kín kẽ không chê vào đâu được, Thời Uẩn Ngọc không tìm ra điểm phản bác.

Anh mím môi: “Một chút thôi cũng được.”

Trình Trạch múc cho anh một bát đầy ú ụ, nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài.

Cậu cẩn thận nâng bát, dịch chuyển từng chút một.

Thấy Thời Uẩn Ngọc ngồi ngây ra, cậu bực mình không chịu được, quát to: “Nhanh tay đỡ lấy chứ.”

Ha, người sáng mắt nhìn cái biết ngay ai mới là bảo mẫu.