Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Định Mệnh Tình Yêu Giữa Đa Chọn Lựa

Chương 42

« Chương TrướcChương Tiếp »
Để đám trộm đỡ tốn sức trộm được nhiều đồ hơn chẳng phải tốt sao.

Cái đồ Thời Uẩn Ngọc bày đặt này, còn lắp thêm cả khóa mã số nữa chứ, làm ra vẻ giỏi lắm à.

Sinh nhật mình, không đúng.

Sinh nhật Tiếu Tiếu, không đúng.

Sinh nhật Thời Uẩn Ngọc, không đúng.

Trình Trạch trợn trắng mắt, đành chịu số phận lôi điện thoại ra gọi cho Thời Uẩn Ngọc, Thời Uẩn Ngọc bắt máy rất nhanh.

"Alo, Chủ tịch à, tôi xem nhà mình còn có cả khóa mã số nữa kìa, xịn thật đấy, kiểu dáng này cũng đẹp ghê cơ, Chủ tịch đúng là có gu thẩm mỹ thật, không hổ danh là cậu, nhưng mà, mật khẩu là gì thế?"

Giọng của Thời Uẩn Ngọc ngay cả cách một đường dây điện thoại cũng rất dễ nghe, anh hỏi: "Hôm nay là ngày bao nhiêu?"

"Mười sáu tháng bảy."

"Ừm, mật khẩu chính là ngày đó."

"Tôi về muộn một chút."

Thời Uẩn Ngọc hình như đang bận, trong điện thoại truyền đến tiếng người nói chuyện của cả nam lẫn nữ, anh bắt máy nhanh, cúp máy cũng nhanh.

"Cái gì chứ, đúng là coi mình như bảo mẫu thật rồi."

Trình Trạch coi không khí như Thời Uẩn Ngọc, hằn học cắn hai cái.

Mở cửa ra, Trình Trạch thở phào nhẹ nhõm, cách bài trí cũng không quá tệ, đơn giản mà tươm tất, phòng khách sáng sủa, từ cửa nhìn vào còn thoáng thấy một mảng xanh mướt ở ban công.

Trình Trạch cảm thán, Thời Uẩn Ngọc đúng là rất thích trồng hoa, với lại ở cái nơi này mà tìm được một căn nhà có ánh nắng chiếu vào, nhìn không chật chội chắc cũng không dễ dàng gì.

Ở cửa để gọn gàng hai đôi dép đi trong nhà, một đôi màu đen, một đôi màu xám.

Trình Trạch bĩu môi, đúng là màu già khú đế, cậu đi đôi màu đen.

Căn nhà có bố cục hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh, không lớn không nhỏ, hai người ở vừa đủ, đồ điện đầy đủ, thậm chí còn có máy chiếu, nội thất cũng tươm tất, cơ bản là chỉ cần xách vali đến ở.

Hai phòng ngủ, Trình Trạch tùy tiện đẩy mở một phòng, rõ ràng là phòng ngủ chính, vali của Thời Uẩn Ngọc để cạnh tường, bộ chăn ga gối đệm trên giường là màu xanh da trời tươi mát.

Phía gần cửa sổ đặt một kệ sách, một bàn học, trên đó đã bày vài cuốn sách.

Trình Trạch "xì" một tiếng, ai mà đọc sách trong phòng ngủ cho được?

Chắc chắn xem chưa được bao lâu là sẽ lăn ngay lên giường, buồn ngủ rũ rượi.

Trình Trạch xách vali vào cái “phòng của bảo mẫu” của mình, căn phòng này hơi nhỏ, nhưng “ngũ tạng đều đủ”, Trình Trạch treo quần áo vào tủ quần áo, sắp xếp đồ dùng cá nhân vào phòng tắm duy nhất trong nhà.

Trên giá đã có sẵn một chiếc cốc màu trắng, Trình Trạch đặt chiếc cốc màu cam rực rỡ đã dùng hai năm của mình bên cạnh chiếc cốc trắng.

Hai chiếc bàn chải đánh răng quay lưng vào nhau, cách nhau một khoảng, nhưng khoảng cách đó lại thật gần gũi.

"Thôi được rồi, từ hôm nay mình là bảo mẫu Tiểu Trình đây."

Trình Trạch quăng mình xuống ghế sofa, ghế sofa rất mềm và đàn hồi, Trình Trạch không nhịn được lại quăng mình thêm mấy lần.

Điện thoại rung lên.

Trình Trạch mở ra xem, S gửi tin nhắn đến:

[Cậu đã ổn định chưa?

Nếu trong nhà thiếu gì thì đi mua, tiền ở trong ngăn kéo trên kệ giày ở lối vào.]

Tên tư bản đáng ghét lại giao nhiệm vụ.

Bảo mẫu Tiểu Trình nhận nhiệm vụ.

Trình Trạch vào bếp đảo quanh một vòng, phát hiện nồi niêu xoong chảo gì cũng có, nhưng dầu muối tương giấm thì không có thứ nào, kéo cửa tủ lạnh ra nhìn, bên trong chỉ có nước lọc.
« Chương TrướcChương Tiếp »