Chương 41

À đúng rồi, nếu ở chung với Thời Uẩn Ngọc, cậu còn có thể quan sát anh ta từ cự ly gần, đến lúc đó chụp ảnh dìm hàng anh ta, vạch trần những thói xấu của anh ta, rồi mang hết cho Tiếu Tiếu xem, để Tiếu Tiếu nhìn rõ bộ mặt thật của Thời Uẩn Ngọc!

Như vậy, Tiếu Tiếu sẽ không thích Thời Uẩn Ngọc nữa mà chuyển sang ngả vào lòng mình.

Nghĩ đến đây, Trình Trạch cười khùng khục, y hệt con chuột trộm được dầu mè.

"Được, tôi đồng ý với cậu."

Ngữ khí của Trình Trạch nghe như thể nuốt xuống nỗi ấm ức tày trời, rõ ràng rất để tâm nhưng lại giả vờ tiêu sái, ngẫm kỹ lại còn thoáng chút ranh mãnh.

Thời Uẩn Ngọc dường như đã đoán trước được, không hề ngạc nhiên trước câu trả lời của Trình Trạch: "Dọn đồ đi, chiều chuyển qua."

Trình Trạch nghĩ Thời Uẩn Ngọc đường đường là một quan nhị đại, chắc chắn nơi ở của anh ta sẽ không tồi đâu.

Chắc chắn là biệt thự rồi, không thì sao lại bắt cậu làm bảo mẫu giặt giũ dọn dẹp chứ.

Không không, quan càng to càng kín đáo, biệt thự quá phô trương, hẳn là một căn hộ cao cấp.

Cửa sổ kính lớn sát sàn, có thể thu trọn cảnh đẹp của H thị vào tầm mắt.

Buổi tối chắc chắn rất lộng lẫy, Trình Trạch đã định bụng sẽ chụp vài tấm đăng lên trang cá nhân.

Nên viết caption gì đây nhỉ.

Cứ viết "Một đời của ai kia."

Trình Trạch cười khùng khục, xem ra làm bảo mẫu cho Thời Uẩn Ngọc cũng chẳng phải chuyện xấu, trên mạng người ta vẫn bảo bảo mẫu nhà giàu toàn đi xe sang thôi.

Tự mình đi chợ mua đồ nhất định phải thật ngầu, trong đầu Trình Trạch hiện lên cả một dãy xe thể thao.

Ừm, mình sẽ đổi xe đi mỗi ngày một chiếc.

Tưởng tượng thì đầy đặn, hiện thực lại xương xẩu.

"Đây là cái quái gì vậy trời?" Trình Trạch quạt quạt cái mùi xộc thẳng vào mặt.

Cái mùi này quá tạp nham, bao gồm đủ thứ mùi khác nhau, chó ngửi thấy chắc cũng phải đánh hơi nửa tiếng.

Cách đó không xa là những tòa nhà chọc trời xuyên mây, ánh đèn neon rực rỡ chói mắt vậy mà ẩn sâu trong đó lại là những con phố cũ kỹ, sắp mục nát.

Trình Trạch ngẩng đầu, bầu trời bị dây điện cắt ngang thành những ô vuông không đều, lộn xộn, vô trật tự.

Tí tách, cảm giác lạnh lẽo truyền đến trên mặt, Trình Trạch lấy làm lạ, trời nắng chang chang mà, đâu có mưa đâu, nhìn kỹ lại mới biết, hóa ra là những giọt nước từ quần áo phơi trên lầu nhỏ xuống.

Con hẻm quanh co chật hẹp, khoảng cách giữa các tòa nhà cứ như được "đo ni đóng giày" cho đám trộm, chỉ cần hơi thò người ra là có thể đi từ tòa này sang tòa khác, chỉ cần một đêm thôi là đủ khiến tất cả cư dân trong khu này phát điên.

Trình Trạch đứng dưới nhà, đặt vali xuống, lấy điện thoại ra, bấm số gọi đi.

"Chương Lạc Sinh mày cái đồ súc sinh!

Mày chắc chắn đang lừa tao, tao đúng là bị mỡ heo che mắt mới đi tin lời mày nói quỷ!"

Thời Uẩn Ngọc căn bản không phải quan nhị đại!

Là phú nhị đại âm thì có!

Trình Trạch mắng xong liền tắt phụp điện thoại, không cho Chương Lạc Sinh cơ hội phản công.

Trình Trạch đứng dưới nhà hồi lâu không nhúc nhích, mãi cho đến khi mấy ông bà cụ đi ngang qua dùng ánh mắt đề phòng nhìn cậu, Trình Trạch mới lê bước chân nặng nề đẩy cánh cửa ra vào nặng trịch bước vào.

May mà không phải tầng năm.

Trình Trạch leo lên tầng ba, đứng trước cửa số 302, móc chìa khóa Thời Uẩn Ngọc đưa ra mở cánh cửa chống trộm, ngay lập tức trán nổi đầy vạch đen, đã ở cái nơi như thế này, trong cái môi trường như thế này rồi, cần thiết phải lắp hai lớp cửa sao?