Rõ ràng Trình Trạch không phải người bình thường, cậu hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của Thời Uẩn Ngọc, cái ánh mắt mà nhìn con chó cũng thấy thâm tình đó: "Nói nhanh đi Chủ tịch, tôi đợi nửa ngày rồi đấy."
Thời Uẩn Ngọc chống cằm: "Trường hợp của tôi hơi phức tạp, nghỉ hè tôi sẽ ở lại H thị."
"Thật á?" Trình Trạch hơi ngạc nhiên: "Tôi cũng không về, trùng hợp quá vậy trời."
"Nhà cậu không phải ở W thị tỉnh A sao, gần thế mà cũng không về à?"
Trình Trạch né tránh ánh mắt Thời Uẩn Ngọc, ánh nhìn lang thang khắp nơi không có điểm dừng, hồi lâu mới nói: "À, tôi ở lại H thị làm thêm, chẳng phải tôi còn nợ tiền cậu sao."
"Thì ra là vậy.” Thời Uẩn Ngọc không vạch trần lời nói dối của Trình Trạch: "Vậy cậu vất vả rồi."
Trình Trạch chợt nhận ra: "Khoan đã, hình như tôi chưa nói với cậu nhà tôi ở W thị mà nhỉ."
Nụ cười của Thời Uẩn Ngọc khẽ khựng lại, nhưng rất nhanh đã phản ứng: "Thông tin của cậu khi gia nhập hội sinh viên đã điền rõ rành rành rồi."
Đã quá lâu rồi, Trình Trạch không còn nhớ nữa, cậu nửa tin nửa ngờ: "À, hóa ra là vậy, thế thì trí nhớ cậu tốt thật đấy."
Thời Uẩn Ngọc không để ý đến lời nịnh hót của Trình Trạch, anh thò tay vào sâu trong ngăn kéo lấy ra một bao thuốc lá, rút một điếu kẹp giữa ngón tay nhưng chưa châm lửa, cụp mắt suy nghĩ một lát: "Trình Trạch, có một cơ hội giúp cậu xóa sạch khoản nợ giữa chúng ta, cậu có muốn không?"
"Còn phải nghĩ sao, đương nhiên là muốn rồi!" Trình Trạch cảnh giác: "Nhưng nói trước nhé, chuyện vi phạm pháp luật là tôi không làm đâu đấy."
Thời Uẩn Ngọc im lặng, châm điếu thuốc lên, hút hết cả điếu, anh như thể đã hạ quyết tâm lớn lao: "Nghỉ hè, cậu đến ở cùng tôi."
Trình Trạch giật nảy mình, đêm qua cậu vừa mở ra cánh cửa thế giới mới, biết đến cái loại vật thể kỳ diệu gọi là đồng tính luyến ái, giờ phút này cảm giác nguy hiểm bùng nổ, tay theo phản xạ che chắn vòng ba của mình: "Thời Uẩn Ngọc, cậu, cậu, cậu không phải cũng là gay đấy chứ?"
Thời Uẩn Ngọc cười một tiếng, ngữ khí bình thản nhưng lại rất “sát thương”: "Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi bảo cậu đến ở cùng chỉ là muốn cậu làm bảo mẫu cho tôi thôi, nghỉ hè tôi sẽ rất bận, cần một người nấu cơm dọn dẹp nhà cửa, à, đúng rồi, cậu biết nấu cơm không?"
Nguy cơ đã giải trừ, vòng ba được bảo toàn.
Trình Trạch thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi hiểu ý Thời Uẩn Ngọc thì lập tức nhảy dựng lên như con nhím: "Cậu bảo tôi một thằng đàn ông to xác đi làm bảo mẫu á?
Tôi không làm đâu."
Thời Uẩn Ngọc liếc nhìn Trình Trạch: "Đương nhiên cậu có quyền từ chối, nhưng chưa đầy hai tháng mà gần hai mươi vạn đấy, cậu suy nghĩ kỹ xem."
Não Trình Trạch quay nhanh như chong chóng.
Bảo mẫu, nói ra mất mặt chết, đường đường một thằng đàn ông đội trời đạp đất sao có thể cả ngày ở nhà hầu hạ Thời Uẩn Ngọc được chứ?
Mua đồ ăn, giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh.
Nhìn kiểu gì cũng thấy mất mặt, nếu để người khác biết được thì cậu còn mặt mũi nào nữa.
Nhưng mà, hai mươi vạn.
Hai mươi vạn mà cậu có nhịn ăn nhịn mặc mấy năm cũng chưa chắc trả hết.
Trình Trạch cắn môi, kỳ nghỉ hè chỉ có hơn năm mươi ngày, đường đường là Câu Tôn Tư Mã · Trình Trạch chẳng lẽ còn không nhịn nổi mấy ngày này sao?
Chỉ cần chịu đựng qua đi, thằng nhóc Thời Uẩn Ngọc này cậu sẽ không hầu hạ nữa, từ nay đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.