"Tiểu Ngọc." Một giọng nữ dịu dàng chợt vang lên.
Ngón tay Thời Uẩn Ngọc khẽ khựng lại.
"Tiểu Ngọc, con đang ở đâu?"
Chiếc camera giám sát nhấp nháy đèn đỏ xoay trái xoay phải, cuối cùng khóa chặt vào bàn làm việc.
Thời Uẩn Ngọc xoa nhẹ thái dương, gập máy tính lại: "Mẹ, có chuyện gì tìm con ạ?"
Chiếc camera tối thui chĩa thẳng vào mặt Thời Uẩn Ngọc, giọng mẹ anh vang lên: "Chuyện tối nay bố con biết rồi."
"Bố con đến rồi, ông ấy nói chuyện với con."
Thời Uẩn Ngọc đứng dậy.
Chiếc camera nhích lên nhích xuống, sau đó phát ra âm thanh: "Bố rất thất vọng về con."
"Một Hội sinh viên chỉ có hơn trăm người mà con cũng không quản lý nổi sao?"
"Người trẻ các con vẫn còn quá nông nổi."
"Mỹ Chi, rót cho tôi tách trà."
Thời Uẩn Ngọc nhìn những viên gạch lát sàn dưới chân, phát hiện trên đó lại có vết nứt hình mạng nhện.
Sau một tràng tiếng uống trà, lại có tiếng nói vang lên: "Tiểu Ngọc, giữa con người với nhau không chỉ dựa vào lợi ích, đôi khi còn dựa vào tình cảm nữa."
Thời Uẩn Ngọc nhìn thẳng vào chiếc camera, ánh mắt đầy tính công kích: "Tình cảm?
Đứng trên đỉnh cao rồi có cần tình cảm nữa không?"
"Chuyện tối nay sở dĩ xảy ra, chẳng phải vì đã bỏ qua yếu tố “tình” không thể kiểm soát này sao?"
"Tiểu Ngọc, con hãy nhớ kỹ, chúng ta là quốc gia trọng tình cảm, chữ “tình” phức tạp nhất, tình từ đâu đến, là từ tâm."
"Nói cho cùng, là do lòng người phức tạp."
"Tiểu Ngọc à, con không còn nhỏ nữa, cần phải học cách nắm bắt lòng người rồi."
Thời Uẩn Ngọc nghiền ngẫm từng lời bố nói.
"Về sự kiện tối nay, con viết một bản báo cáo cho bố, ngoài ra, nghỉ hè con không cần về nhà, Mỹ Chi à, gọi điện thoại, sắp xếp Tiểu Ngọc đến làm việc ở địa phương, làm một số công việc cơ bản để hiểu sâu hơn về lòng dân."
Từ chiếc camera vọng ra tiếng bước chân, bố đã rời đi.
Thời Uẩn Ngọc khuỵu xuống chiếc ghế.
Đêm tháng bảy đen thẫm, se lạnh, Thời Uẩn Ngọc vuốt tóc che đi đôi mắt.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
"Cốc, cốc, cốc." Có tiếng gõ cửa.
"Chủ tịch, anh ngủ chưa?
Em đây mà, Trình Trạch."
Thời Uẩn Ngọc cử động những ngón tay cứng đờ, không nói gì.
"Em biết anh chưa ngủ, đèn anh chưa tắt mà, Chủ tịch, mau mở cửa đi mà."
Thời Uẩn Ngọc thấy thật khó chịu, suy nghĩ xem có nên giả vờ không nghe thấy không.
Trình Trạch ngoài cửa hình như chỉ kiên nhẫn được ba mươi giây, không nghe thấy trả lời, cậu ta càng sốt ruột gõ cửa hơn: "Thời Uẩn Ngọc!
Ngoài này có muỗi cắn em, anh mau mở cửa cho em đi!"
Thôi được rồi, xem ra không mở cửa thì Trình Trạch có thể làm cả tòa nhà thức giấc mất.
Đi ngang qua gương, bước chân Thời Uẩn Ngọc dừng lại.
Anh chạm nhẹ vào khóe môi: “Ơ.” mình đang cười à?
"Muộn thế này rồi, tìm tôi có chuyện gì không?" Thời Uẩn Ngọc hé cửa hỏi.
Trình Trạch hình như không biết cái gì gọi là ý thức khoảng cách, cậu ta nghiêng người sang một bên, chen vào: "Không có chuyện gì thì không thể tìm anh à?"
Thời Uẩn Ngọc bất đắc dĩ đóng cửa lại, kéo chiếc ghế ra: "Cậu ngồi đi."
Phòng chỉ có một chiếc ghế, Thời Uẩn Ngọc tựa vào bàn.
Trình Trạch không khách sáo ngồi xuống, liếc nhìn Thời Uẩn Ngọc rồi nói: "Có nước hoa chống muỗi không, mấy con muỗi đáng ghét cắn em mấy cái sưng vù rồi."
Cậu ta gãi chân.
Ánh mắt Thời Uẩn Ngọc tự nhiên nhìn về phía bắp chân Trình Trạch.
Trình Trạch mặc quần ngủ, phần từ đầu gối trở xuống lộ ra ngoài không khí, cậu ta rất trắng lại không có lông chân, cho nên Thời Uẩn Ngọc vừa nhìn là thấy ngay vết muỗi cắn sưng đỏ ở mặt ngoài bắp chân.