Chương 24

Phòng học đã loạn thành một đống, có người lao lên can ngăn, có người co rúm trong góc, có người thì cầm điện thoại quay phim.

"Chuyện gì xảy ra thế?" Trình Trạch kéo một người hỏi.

"Chẳng phải vì Cố Lam Lan chứ ai, nghe nói hai người đánh nhau vì cô ấy đấy."

"Không phải đâu, đừng chuyện gì cũng đổ lên đầu con gái thế, rõ ràng hai người đã có hiềm khích từ lâu rồi, hôm nay chỉ mượn cớ Cố Lam Lan thôi chứ gì."

"Không phải, cậu nói nãy giờ vẫn chưa nói rốt cuộc là vì lý do gì.” Trình Trạch hỏi.

"Tai cậu lãng à?

Vừa nãy kịch tính thế mà cậu không nghe thấy gì à?"

Trình Trạch thực sự không nghe thật, cậu ta cười nịnh: "Anh ơi, vừa nãy em “đơ” mất rồi, anh mau kể cho em nghe đi."

"Ồ, nói đơn giản là Ban Đối ngoại được giải, bộ trưởng ban Tổ chức lẩm bẩm vài câu, bên Ban Đối ngoại nghe thấy thì khó chịu, hỏi thẳng anh ta nói cái gì vậy, bên Ban Tổ chức cũng gan lì, nói thẳng là Ban Đối ngoại có tiền là nhờ “liếʍ” Cố Lam Lan, loại người này cũng xứng đáng được giải à?

Thế là hai người nói qua nói lại rồi đánh nhau luôn."

"Cái này có gì mà phải cãi nhau, Ban Đối ngoại nhà người ta cũng là dựa vào thực lực mà kiếm tiền mà.” Trình Trạch nói.

"Bộ trưởng ban Tổ chức theo đuổi Cố Lam Lan lâu rồi.” cậu con trai thì thầm. "Nghe nói hai người họ cãi nhau không ít lần, trước đây toàn là Chủ tịch đứng ra hòa giải, ai ngờ hôm nay lại “toang”."

"Nghe nói Cố Lam Lan từ chối bộ trưởng ban Tổ chức rồi, cho nên anh ta mới bực tức như vậy."

Trình Trạch chợt hiểu ra, thì ra là thế.

Trong lúc nói chuyện, Thời Uẩn Ngọc đã tách hai người đang đánh nhau ra.

Nhưng giáo viên và lãnh đạo nhà trường thì sắc mặt rất khó coi.

Thời Uẩn Ngọc kéo hai người đến nói chuyện với lãnh đạo, lãnh đạo nói vài câu rồi phẩy tay bỏ đi.

Trình Trạch phát hiện môi của Thời Uẩn Ngọc gần như mím chặt lại thành một đường thẳng.

"Trời ơi, con trai đúng là trẻ con thật, làm việc không biết nhìn hoàn cảnh gì cả, sao lại có thể đánh nhau vào ngày hôm nay chứ, đúng là không có não."

"Ai bảo không phải chứ, Chủ tịch ba năm không có vết nhơ, giờ thì hay rồi, bị “dính phốt” rồi."

Thời Uẩn Ngọc ở trường có tiếng tăm rất tốt, năm nhất đã nổi bật, năm hai nhờ năng lực xuất sắc và cách ứng xử khéo léo mà lên làm Chủ tịch.

Phải biết là rất ít người năm hai đã làm Chủ tịch Hội sinh viên, nhưng Thời Uẩn Ngọc thì xứng đáng, không ai không phục, hơn nữa thành tích học tập của anh ta rất tốt, lãnh đạo nhà trường cũng trọng dụng.

Thời Uẩn Ngọc là hình mẫu lý tưởng hoàn hảo, nhưng bây giờ.

Thời Uẩn Ngọc bước lên bục giảng, nói vào micro: "Mọi người trật tự nào."

"Về chuyện xảy ra hôm nay tôi rất xin lỗi, việc trao giải là do tôi kiểm tra chưa kỹ, sau buổi họp, tôi sẽ đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho mọi người, cuối cùng, các bạn quay video xin hãy xóa đi, tôi không muốn nghe bất kỳ lời đồn thổi nào liên quan đến chuyện này bên ngoài phòng học."

Trình Trạch tìm Cố Lam Lan, phát hiện cô ấy sắc mặt như thường, không hề hoảng hốt chút nào, thấy Trình Trạch nhìn mình, Cố Lam Lan lại giơ tay lên thổi phù phù vào móng tay.

Đúng là kẻ gây họa.

Trình Trạch càng ghét cô ấy hơn.

Màn đêm dần buông, đèn phòng 501 vẫn sáng.

Thời Uẩn Ngọc gục xuống bàn làm việc, ngón tay thoăn thoắt gõ bàn phím, màn hình máy tính phản chiếu ánh sáng trắng lạnh chiếu lên mặt anh thêm vẻ lạnh lùng.