Hai trăm nghìn tệ.
Đây không phải là số tiền nhỏ, tiền sinh hoạt phí một tháng của cậu ta là hai nghìn tệ, cần không ăn không uống một trăm tháng mới trả hết.
Một trăm tháng, tức là tám năm...
Chắc chắn là đang mơ! Nhất định là mơ rồi!
Giấc mơ này đáng sợ quá.
Trình Trạch tát mạnh vào mặt mình một cái.
Đau quá.
Trình Trạch lòng như tro nguội, nhưng cậu ta nhanh chóng nghĩ đến người thành công luôn phải trải qua gian nan.
Hàn Tín chịu nhục dưới háng, Việt Vương nằm gai nếm mật.
Còn cậu ta, Trình Trạch, thì làm tiểu đệ theo sau.
Hơn nữa, Thời Uẩn Ngọc giờ đang năm ba, sắp lên năm tư, năm tư sẽ đi thực tập, ước chừng thời gian ở trường không còn nhiều, tính ra thì, cũng tạm được.
Thế là Trình Trạch lại hừng hực khí thế:
[Không, Chủ tịch, tôi bằng lòng đi theo ngài, tôi bằng lòng mỗi ngày chiêm ngưỡng dung nhan vĩ đại của ngài, tôi bằng lòng mỗi ngày tán dương phẩm chất cao đẹp của ngài, Chủ tịch, ngài có gì cứ dặn dò, tuyệt đối đừng khách sáo.]
S: [... Không cần gọi “ngài”, cứ xưng hô bình thường là được.]
Trình Trạch vì theo đuổi Nghiêm Tiếu Ngọc mà điên cuồng học thuộc những lời “thả thính” sến súa, ngày nào cũng gửi cho cô ấy, một ngày không gửi là bứt rứt khó chịu, nhưng từ khi bị Nghiêm Tiếu Ngọc xóa bạn, Trình Trạch đã ngoan ngoãn hơn nhiều, không dám gửi những thứ linh tinh nữa.
Nhưng giờ cậu ta đã có đối tượng “để xả” mới.
Trình Trạch mở miệng là nói liền:
[Ngài, không phải xưng hô tôn kính, mà là xưng hô yêu thương.]
[Bởi vì, anh ở trong tim tôi.]
Một lát sau Thời Uẩn Ngọc mới trả lời.
S: [Để đáp lại tình yêu của cậu, tôi định nói cho cậu biết một bí mật.]
Trình Trạch nhướng mày, không ngờ còn có thu hoạch bất ngờ.
[Bí mật gì?]
Sẽ không phải là bí mật của giới hào môn đấy chứ, hay là bí ẩn thân thế, cậu ta không phải con ruột bố mình, thiếu gia thật giả? Không không, có lẽ là chuyện sốc hơn, tham ô nhận hối lộ chăng?
Trình Trạch nghĩ đi nghĩ lại, quyết định lát nữa dù Thời Uẩn Ngọc nói gì cậu ta cũng phải giữ bình tĩnh, không thể để Thời Uẩn Ngọc coi thường mình.
S: [Bảy giờ tối hội sinh viên có họp tổng kết, đừng đến muộn đấy.]
Trình Trạch: [... Vâng ạ.]
Hóa ra kiểu người như Thời Uẩn Ngọc cũng biết đùa cơ đấy.
Sáu giờ năm mươi phút, Trình Trạch đến giảng đường.
Cậu ta đến không sớm cũng không muộn, mấy hàng ghế đầu gần như không có ai ngồi, Trình Trạch đặt cặp xuống, ngồi vững vàng ở giữa hàng đầu tiên.
Lớp học ồn ào, nhưng không ai tiến tới bắt chuyện với Trình Trạch, cậu ta khá đắc ý, tự cho rằng khí thế của mình quá mạnh, khiến ai cũng kính sợ.
Trình Trạch trực thuộc bộ phận quản lý ký túc xá, cậu ta rất thích, vì cảm thấy mình có tố chất làm lãnh đạo nhất.
Dù chỉ là một thành viên Hội sinh viên, cậu ta lại tỏ ra rất quan trọng, mỗi lần kiểm tra ký túc xá đều ngẩng cao đầu, cái bút trên tay như thể thượng phương bảo kiếm, muốn "xử đẹp" bất kỳ ai vắng mặt.
Những lúc như vậy, chỉ cần một rổ lời hay ý đẹp hay một món quà nhỏ là đủ để cậu ta tạm thời hạ "thượng phương bảo kiếm" xuống.
Nếu ai đó đến tìm Trình Trạch để xin xóa tên khỏi danh sách vi phạm, cậu ta chắc chắn sẽ gác chân khoanh tay, đánh giá người đó từ trên xuống dưới một lượt, rồi nở nụ cười "thương hiệu" của mình mà nói: "Con trai con lứa về muộn thế này, ai mà biết đi đâu làm gì."