Chương 21

Thời Uẩn Ngọc?

Trình Trạch xụ mặt nhấp mở, S gửi đến một bức ảnh.

Là ảnh cậu ta đang ngủ gục trên sàn nhà.

Trình Trạch chớp chớp mắt, xác định mình không nhìn nhầm, gã say trong ảnh đúng là bản thân cậu.

S lại gửi thêm một bức ảnh nữa.

Một chậu cây bị đá đổ và nụ hoa vỡ nát vương vãi khắp sàn.

Thời Uẩn Ngọc định làm gì đây, tính sổ “sau mùa thu” à?

Trình Trạch khinh khỉnh hừ một tiếng, đúng là bụng dạ hẹp hòi, chẳng qua chỉ là hai chậu hoa, đáng để phải nói đặc biệt như vậy sao.

Trình Trạch: [?]

Trình Trạch: [Chuyện gì vậy?]

S: [Cậu không nhớ sao?]

S: [Hình như cậu đã phá hỏng lan của tôi.]

Trình Trạch: [Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào.]

Vài giây sau.

[Ôi, đúng rồi, hôm qua tôi có uống rượu.]

[Chắc là say rồi, phát điên vì rượu ấy mà.]

S: [Thì ra là vậy, hai chậu hoa này tôi khá thích đấy.]

Trình Trạch: [Hề hề, vậy tôi đền cho anh.]

S: [Trình Trạch, phẩm chất của cậu khiến tôi nhìn với con mắt khác, người dám nhận trách nhiệm như cậu bây giờ không còn nhiều.]

Trình Trạch: [Haizz, biết làm sao được, anh mày vốn dĩ xuất sắc như vậy đấy, nói nhanh đi, bao nhiêu tiền.]

Hai chậu hoa thì đáng bao nhiêu tiền chứ, cao lắm cũng chỉ vài trăm tệ, cậu ta đền nổi.

S: [Không đắt lắm, hai chậu cũng chỉ khoảng hai trăm nghìn tệ thôi.]

S: [Dù gần đây nó đang được săn lùng nên giá có tăng chút, nhưng chúng ta là bạn học cả, tôi có thể giảm giá, hai trăm nghìn tệ, cậu thấy sao?]

Trình Trạch ôm điện thoại nhìn trân trân suốt mấy chục giây, bàn tay run rẩy gõ xuống:

[Anh chắc chắn đang đùa.]

[Hôm nay không phải Cá tháng Tư, đừng đùa nữa mà.]

[Bằng chứng đâu? Anh chắc chắn đang lừa tôi.]

Rõ ràng, Thời Uẩn Ngọc không phải người hay đùa giỡn.

Lịch sử mua hàng rành rành ra đó, rõ như ban ngày.

Thời Uẩn Ngọc còn chu đáo cho cậu ta biết tên loài lan, bảo cậu ta lên mạng kiểm tra thử.

Trình Trạch vẫn chưa chịu thua, cẩn thận đối chiếu đơn hàng và ảnh, xác định xem có phải là loài lan chết tiệt đó không.

Sau khi xác nhận giá tiền hết lần này đến lần khác, môi cậu ta tái nhợt, cái thế giới này thật ảo diệu, mấy cọng cỏ mà bằng tiền đặt cọc mua nhà rồi.

Trình Trạch: [Tôi không có nhiều tiền như thế.]

S: [Tiếc thật, vậy cậu chỉ còn cách bán thân thôi.]

Trình Trạch: [Buôn bán nội tạng là phạm pháp đấy!!!]

[Tôi còn chưa kết hôn, thận vẫn còn dùng được, tuyệt đối không bán!!!]

S: [Ừm, cậu nói đúng, là tôi chưa suy nghĩ kỹ.]

[Vậy Trình đồng học cứ dùng dịch vụ để trao đổi đi.]

Trình Trạch nghĩ nửa ngày: [Dịch vụ? Dịch vụ gì? Làm thế nào? Có chính đáng không đấy?]

S: [Trình đồng học trí tưởng tượng phong phú thật, nhưng chúng ta đều là sinh viên đại học, sao lại có dịch vụ không chính đáng được.]

[Tôi thấy cậu khá có “mắt nhìn người”, cứ đi theo tôi cho đến khi tôi tốt nghiệp đi.]

Trình Trạch lộ ra vẻ mặt còn khó coi hơn cả khóc.

Đây là muốn cậu ta làm đàn em cho mình à?

Tôi, Trình Trạch – Trình Trạch lừng danh, phong độ lãng tử, làm say đắm hàng ngàn cô gái xinh đẹp – lại đi làm đàn em cho hắn sao?

Thời Uẩn Ngọc, anh không sợ đoản thọ à?

S: [Trình đồng học lâu thế mà chưa trả lời, lẽ nào có ý kiến khác? Cậu có thể nêu ra, chúng ta cùng nhau thảo luận một chút (mỉm cười).]

Hề hề, bày đặt làm chó sói đuôi to.

Dù có giả vờ thế nào cũng không che giấu được bộ mặt xấu xa của tên tư bản nhà anh!