Chương 19

"Khoan đã."

Trình Trạch khó hiểu, nghi hoặc nhìn anh.

Thời Uẩn Ngọc bóp nhẹ chai nước khoáng, vặn nắp, uống một ngụm rồi nói: “Tôi và Nghiêm Tiếu Ngọc không phải bạn trai bạn gái."

"Gì cơ?" Trình Trạch chạy bổ về phía Thời Uẩn Ngọc: “Chuyện này là thật sao?"

Mắt Trình Trạch cười cong như sợi chỉ, miệng ngoác đến tận mang tai. Cậu mừng phát điên, bật ra giọng l*иg tiếng kỳ quặc: “Ôi, lạy Chúa, chuyện này thật tuyệt vời!"

"Anh không đồng ý sao?"

Thời Uẩn Ngọc gật đầu.

"Tại sao? Tiếu Tiếu tốt thế mà sao anh không đồng ý?"

Trình Trạch ngờ vực quét mắt nhìn Thời Uẩn Ngọc, thầm nghĩ chắc chắn anh ta có vấn đề.

Ánh mắt quét đến giữa người Thời Uẩn Ngọc thì dừng lại, Thời Uẩn Ngọc theo ánh mắt nhìn xuống, ngay cả người hiền lành như anh cũng không nói nên lời: “Cậu đang nghĩ vớ vẩn cái gì vậy."

"Hừ hừ.” Trình Trạch ngẩng cằm lên, nụ cười thương hiệu tái xuất: “Ai mà biết được."

Trình Trạch quay người, vừa hát vừa đi.

Thời Uẩn Ngọc đứng trước cửa, vặn chìa khóa sang trái không được, sang phải cũng không xong, anh dùng sức kéo tay nắm cửa, rồi lại vặn chìa khóa một lần nữa: “cạch" một tiếng, cửa mở ra.

Phòng 501 nằm ở góc khuất, không gian chật hẹp, may thay mặt trời rất công bằng, vừa mở cửa, nắng vàng tràn vào, trải khắp căn phòng, Thời Uẩn Ngọc đóng cửa sổ lại, bật điều hòa.

Nhìn quanh, căn phòng nhỏ này anh đã ở ba năm, nhưng đồ đạc ít đến đáng thương.

Mọi thứ ở đây đều là của anh, trừ một thứ.

— Chai nước khoáng màu xanh nhạt.

Anh nhíu mày, muốn vứt chai nước đi.

Nhưng rồi lại nghĩ đến dáng vẻ hớn hở của Trình Trạch lúc nãy, cậu ấy có vẻ rất vui, không biết vui vì chuyện gì.

Vui vì Nghiêm Tiếu Ngọc vẫn độc thân, và cậu ấy lại có thể theo đuổi cô sao?

Thời Uẩn Ngọc không khỏi tò mò, liệu thật sự có người có thể thích một người đến vậy sao?

Thậm chí có thể gọi là "yêu".

Thời Uẩn Ngọc, người luôn đứng đầu các kỳ thi, vẫn không sao hiểu nổi.

Anh đổ lỗi cho "tình yêu" là do hormone.

"Tin tốt, tin tốt, tin cực tốt đây!" Trình Trạch vừa về ký túc xá đã la ầm lên.

Lão đại thò đầu khỏi giường: “Siêu thị giảm giá à?"

"Không phải."

Lão tam chen vào: “Buổi chiều hủy tiết rồi à?"

"Cậu ăn nói kiểu gì vậy.” Trình Trạch trách mắng: “Nhiệm vụ của học sinh là học hành chăm chỉ, sao cậu cứ nghĩ đến chuyện trốn học suốt thế?

Không phải tôi nói cậu đâu nhé, cứ tối đến là cậu ra quán net, trong đó có bố cậu hay mẹ cậu à, toàn là đám lưu manh, nên đi ít thôi, tốt nhất là không đi, với lại sắp thi cuối kỳ rồi, cậu ôn bài chưa đấy hả?"

Lão tam lườm nguýt: “Thần kinh."

"Không phải hết.” Lão đại rụt vào trong chăn: “Thế thì có gì mà tốt chứ."

Thấy họ không ai để ý đến mình, Trình Trạch chạy đến chỗ Chương Lạc Sinh: “Cậu đoán xem."

Chương Lạc Sinh vẫn lật sách, viết viết vẽ vẽ, chẳng ngẩng đầu: “Không đoán."

"Đố vui có thưởng."

Chương Lạc Sinh xoay xoay bút: “Liên quan đến Thời Uẩn Ngọc rồi à."

"Cũng đúng mà cũng không đúng, đoán lại xem."

"Nghiêm Tiếu Ngọc thay đổi ý định, mù quáng nhìn trúng cậu rồi."

"Hít!" Trình Trạch hít một hơi khí lạnh: “Đoán trúng tim đen rồi."

"Nói thẳng luôn nhé, Thời Uẩn Ngọc không đồng ý, hai người họ không hẹn hò."

"Ồ."

Trình Trạch bất mãn: “Cậu chỉ có phản ứng thế thôi à? Chẳng lẽ cậu không mừng cho tôi sao?"

"Tôi đang ôn bài, đừng làm phiền tôi."

Lý do quá chính đáng, Trình Trạch không tìm ra điểm nào để phản bác, đành hậm hực trở về chỗ của mình.