Chương 14

"Vậy nên, tôi phải đợi!" Trình Trạch nói dứt khoát: "Tôi phải “nếm mật nằm gai”, tôi phải đợi hai người họ chia tay."

Chương Lạc Sinh nhất thời cạn lời.

Theo một nghĩa nào đó, Trình Trạch quả thật là một thiên tài, dù sao thì có thể khiến anh ta kinh ngạc hết lần này đến lần khác, cằm rớt lên rớt xuống, cũng chỉ có mình cậu ta mà thôi.

Mắt Trình Trạch sáng lấp lánh, dường như nhìn thấy phía trước là một con đường rộng mở, đầy hoa và tiếng vỗ tay.

"Từ hôm nay, tôi phải cố gắng gấp bội!"

"Cố gắng gấp bội?"

Trình Trạch gật đầu: "Đúng vậy, tôi phải cố gắng gấp bội, bởi vì tôi không chỉ muốn “theo đuổi” Tiếu Tiếu, mà còn muốn “theo đuổi” cả Thời Uẩn Ngọc nữa!"

Trình Trạch nói là làm, cậu ta mở nhóm chung của Hội sinh viên trường, tìm WeChat của Thời Uẩn Ngọc, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của anh ấy hai giây.

Thoáng nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, chỉ là bầu trời xanh và cây cổ thụ, nhưng…

Trình Trạch nhấp vào xem ảnh lớn, phát hiện ở một góc không đáng chú ý có một con chim nhỏ đứng đó, cành cây vắt ngang vắt dọc, con chim nhỏ bị kẹt trong đó, giống như một cái l*иg.

Làm màu.

Mắc bệnh tuổi teen.

Trình Trạch khinh thường hừ một tiếng, đắc ý vén mái tóc lên.

Mắt “hỏa nhãn kim tinh” của tiểu gia đây, cái trò vặt này là thứ cậu ta chơi từ hồi cấp hai rồi.

Cậu ta thật sự không hiểu nổi, một người như Thời Uẩn Ngọc có tiền có thế, đẹp trai, học giỏi, lại có con gái theo đuổi, cầm kịch bản của người chiến thắng, là cháu ruột của ông trời, rốt cuộc còn có gì không hài lòng?

Chẳng lẽ Thời Uẩn Ngọc là kiểu người "Tôi không cần nhiều tiền, tôi chỉ muốn có thật nhiều tình yêu" sao.

Trình Trạch sờ cằm, trầm tư:

"Khó đây, nếu thật sự như vậy, Thời Uẩn Ngọc tám chín phần là kiểu người vì yêu quên hết, rất có thể sẽ vì Tiếu Tiếu mà đoạn tuyệt với gia đình."

"Như vậy, tôi phải chờ rất lâu mới có thể thừa cơ chen chân vào."

Mặc dù nghĩ vậy, nhưng tay cậu vẫn rất thành thật gửi lời mời kết bạn [Chào Chủ tịch, em là Trình Trạch (mỉm cười)].

"Cậu lẩm bẩm cái gì đấy?" Chương Lạc Sinh nhìn Trình Trạch nãy giờ, thấy cậu chìm đắm trong thế giới riêng, vẻ mặt phong phú vô cùng.

Trình Trạch hỏi: "Thời Uẩn Ngọc từng có bạn gái chưa?"

Chương Lạc Sinh liếc cậu một cái: "Tôi đâu phải mẹ cậu ta mà biết."

"Nhưng hai năm nay thì chưa nghe nói."

"Hì hì, Sinh ca lợi hại quá, Sinh ca cái gì cũng biết hết." Trình Trạch cười hì hì, lấy lòng sáp lại gần Chương Lạc Sinh.

Tóc Trình Trạch hơi dài, khi cậu sáp lại gần, sợi tóc quét qua cổ Chương Lạc Sinh, nhồn nhột, rồi một mùi hương thoang thoảng, rõ ràng là mùi dầu gội bình thường, sao lại thơm thế nhỉ.

Chương Lạc Sinh hắng giọng: "Có việc nhờ tôi à?"

"Nói gì lạ thế.” Trình Trạch đáp: “chẳng lẽ không có việc gì là không được khen à?

Sinh ca xuất sắc thế ai có mắt mà chẳng thấy."

Trình Trạch xun xoe bóp vai cho Chương Lạc Sinh: "Anh, anh xem mấy giờ rồi."

Chương Lạc Sinh nén khóe miệng đang cong lên, giơ cổ tay xem đồng hồ: "Gần mười một giờ rồi."

Trình Trạch giả vờ ngạc nhiên: "Á chà, hóa ra là giờ cơm!"

Chương Lạc Sinh đẩy phắt Trình Trạch ra: "Giờ cơm rồi, giờ này cậu nên đi tìm Nghiêm Tiếu Ngọc và Thời Uẩn Ngọc đi chứ, cậu không nói là muốn “liếʍ” họ sao."

"Đúng vậy.” Trình Trạch nói: “nhưng tôi hết tiền rồi, Sinh ca mời tôi ăn cơm đi."

".

Mới đầu tháng đã hết tiền rồi à?"