Đúng bảy giờ sáng, chuông báo thức vừa reo, Trình Trạch đã bật phắt dậy.
Việc đầu tiên cậu làm là vớ lấy điện thoại, mở ứng dụng nhắn tin. Ngón tay lướt đến cuộc trò chuyện được ghim trên cùng với biệt danh [Bạn gái tương lai 11.26], rồi nhanh chóng soạn:
[Chào buổi sáng!]
[Hôm nay em muốn ăn gì? Vẫn như cũ nhé?]
Trình Trạch ngẩn ngơ ngắm hình nền cuộc trò chuyện. Đó là bức ảnh cậu “chôm” được từ trang cá nhân của Nghiêm Tiếu Ngọc.
Trong ảnh, Tiếu Ngọc mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, nghiêng mình cười rạng rỡ dưới nắng. Mái tóc đen dài óng ả, đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, cùng lúm đồng tiền duyên dáng trên má khiến nụ cười của cô càng thêm ngọt ngào. Cả người cô toát lên một vẻ tươi tắn và thuần khiết lạ thường.
“Tiếu Ngọc, em nhất định là vợ của anh.” Trình Trạch tủm tỉm cười một mình.
Mãi không thấy hồi âm, cậu lướt lên xem lại lịch sử trò chuyện. Một màu xanh lá gần như chiếm trọn màn hình, thứ ánh sáng đơn độc ấy hắt lên gương mặt ngây ngô của Trình Trạch.
“Mẹ kiếp!” Chương Lạc Sinh, người vừa thức trắng một đêm, gằn giọng: “Thằng Trạch, mày làm tao giật mình đấy! Sàn chứng khoán còn chưa mở cửa mà mày đã hú hí cái gì thế?”
“Nhìn cái mặt mày là thấy xui rồi.”
Lạc Sinh lầm bầm chửi thầm rồi trùm chăn qua đầu. “Tao nói thật, Tiếu Ngọc không thích mày đâu. Cô ấy chỉ đang chơi đùa với mày thôi, giữ mày lơ lửng như treo củ cà rốt trước mũi lừa ấy. Thế mà mày vẫn cứ đâm đầu vào, đúng là thằng ngu!”
“Cấm mày nói xấu Tiếu Ngọc!” Trình Trạch luyến tiếc đặt điện thoại xuống. “Mày thì biết cái gì! Cô ấy thích tao thì mới ‘thả thính’ tao, không thì sao không đi ‘thả thính’ đứa khác?”
“Ghen tị thì nói thẳng ra đi.”
Lạc Sinh thực sự cạn lời với thằng bạn cùng phòng này.
Hắn luôn nghi ngờ hệ thống tuyển sinh của trường có lỗ hổng nghiêm trọng. Nếu không thì làm sao một thằng ngốc đến khó tin như Trình Trạch lại có thể trúng tuyển vào đây được?
Trường của họ ít nhất cũng nằm trong top 10 cả nước. Vậy mà Trình Trạch, một kẻ ngớ ngẩn đến kỳ lạ, làm cách nào đã vượt qua hàng vạn thí sinh để đặt chân vào giảng đường đại học?
Đây quả là một trong những bí ẩn lớn của nhân loại, đủ để người ta làm cả một show truyền hình mà phân tích.
“Này, Lạc Sinh!” Trình Trạch leo xuống khỏi giường tầng, bắt đầu lục lọi tủ quần áo. “Mày thấy tao mặc bộ nào đẹp trai nhất? Hôm nay tao sẽ tỏ tình với Tiếu Ngọc.”
Vừa xả nước trong nhà vệ sinh, Lạc Sinh vừa thầm đảo mắt chán chường.
Ở chung với Trình Trạch hai năm, hắn đã quá hiểu con người cậu ta: Vừa tự luyến vừa độc mồm, đã mặt dày lại còn nhỏ nhen, gió chiều nào che chiều nấy, EQ thì chạm đáy, còn não thì chắc chắn có vấn đề.
Nếu không phải vì Trình Trạch mắc bệnh sạch sẽ thái quá, tự nguyện “bao trọn gói” việc dọn dẹp phòng ốc, thì hắn đã chẳng thèm bận tâm đến sự tồn tại của cậu ta rồi.