Cố Lê Xuyên vươn tay, dùng lực đè Liễu Hoài Thu xuống, không cho Liễu Hoài Thu có cơ hội phản kháng, “Liễu Hoài Thu, ai cho cậu một trăm lá gan mà dám từ chối tôi?”
Liễu Hoài Thu phản kháng cũng không được, chỉ có thể hoảng sợ nhìn Cố Lê Xuyên.
Thân dưới đột nhiên có cảm giác xé rách, làm Liễu Hoài Thu đau không thở nổi, nước mắt bắt đầu ứa ra.
Trong căn phòng yên tĩnh, vang lên tiếng khóc nức nở xin tha của Liễu Hoài Thu.
Trong bầu không khí vốn dĩ nên tràn ngập ái muội thì bị mùi của máu tanh thay thế.
Đây đều là lần đầu tiên của hai người, lại không có chuẩn bị gì.
Chẳng bao lâu, Liễu Hoài Thu không chịu nổi, liền ngất đi.
Cố Lê Xuyên nhìn Liễu Hoài Thu khắp người đều có vết máu, khoé mắt rưng rưng, trong lòng đau xót.
Hắn dừng lại, cúi người xuống, ôm lấy Liễu Hoài Thu rồi mang tới phòng ngủ, cẩn thận đặt cậu trên giường.
Sau đó, hắn nhìn chằm chằm Liễu Hoài Thu như một con búp bê trắng bị rách nát, hắn vô cùng áy náy, nhưng khi nghĩ tới chuyện mình bị Liễu Hoài Thu phản bội thì lại trở nên tức giận.
Cố Lê Xuyên vươn tay, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên mặt Liễu Hoài Thu, nhưng hình ảnh Vệ Hồng Vũ ôm Liễu Hoài Thu lại hiện lên trong đầu hắn.
Cố Lê Xuyên đột nhiên phản ứng lại, hắn phát hiện mình đã có lỗi với Liễu Hoài Thu, nhịn không nổi chửi ầm lên,
“Con mẹ nó!”
Điên rồi, hắn nhất định là điên rồi!
Cuộc đời hắn ghét nhất là đồng tính luyến ái.
Hắn nhớ rõ bà nội đã từng nói với hắn, đồng tính luyến ái chính là bệnh, thích đồng tính sẽ bị mọi người chỉ trích, đồng tính chính là biếи ŧɦái.
Không chỉ có bà nội hắn nói như vậy, tất cả những người xung quanh hắn đều nói như vậy.
Hắn còn nhớ rõ, khi hắn còn nhỏ, chú của hắn về nhà và nói ông ấy là người đồng tính, mọi người trong nhà đều nhục mạ, chỉ trích ông ấy.
Thậm chí còn đem chú của hắn tới trung tâm huấn luyện, hy vọng chú của hắn có thể bỏ việc thích đàn ông.
Hắn còn tận mắt chứng kiến người chú của mình tươi cười đi ra từ trung tâm huấn luyện, sau đó lại im lặng, như thể cái cây đã chết và không còn sức sống.
Cho đến một ngày, khi hắn đi học về, hắn không còn thấy người chú thích chơi game cùng mình nữa.
Hắn khó hiểu, chạy đến tìm bà nội, tại sao lại không thấy chú nữa.
Bà nội nói với hắn, chú của hắn rời khỏi Cố gia, sau này cũng không trở về nữa.
Bởi vì chú của hắn đã cho rằng mình là nỗi nhục của Cố gia, là tội nhân của Cố gia, ông ấy không còn tư cách ở lại Cố gia nữa.
Hắn không hiểu tại sao chú là tội đồ của Cố gia chỉ vì thích đàn ông?
Cho đến khi tất cả những người bạn cùng lớp nhắc về chú của hắn, thậm chí còn gọi ông ấy là kẻ biếи ŧɦái.
Sau đó, hắn nhận ra rằng, thích đàn ông là một tội lỗi.
[Chúng ta đừng có chơi với Cố Lê Xuyên, chú của cậu ta là một kẻ biếи ŧɦái]
[Mẹ tớ không cho tớ chơi với Cố Lê Xuyên, mẹ bảo chắc chắn cậu ấy sẽ bị bệnh giống chú mình]
[Chú của nó là một kẻ biếи ŧɦái, chú là kẻ biếи ŧɦái lớn, Cố Lê Xuyên là kẻ biếи ŧɦái nhỏ]
----------------
Cố Lê Xuyên đã trải qua một đoạn thời gian dài dưới cái bóng của người chú.
Tuy rằng sau khi Cố gia biết chuyện, đã sắp xếp cho Cố Lê Xuyên chuyển trường.
Nhưng những lời ác ý đó vẫn quanh quẩn trong đầu Cố Lê Xuyên, như luôn nhắc nhở hắn, thích đàn ông là bị bệnh, là biếи ŧɦái.