Chương 52: Hoàn toàn hết hy vọng

Liễu Hoài Thu ở trước tầm mắt Cố Lê Xuyên, chân đột nhiên nặng trĩu lại, cậu đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn Cố Lê Xuyên, liên tục nuốt nước miếng, “Lê, Lê Xuyên…”

Cố Lê Xuyên cong cong khoé miệng, trầm giọng hỏi, “Đứng xa như vậy làm gì? Tới đây đi.”

Liễu Hoài Thu bình tĩnh nhìn Cố Lê Xuyên, chỉ cảm thấy có điều khác thường, càng không dám tiến lên.

Cố Lê Xuyên ngồi trên ghế sofa không hề dao động, cũng không thúc giục, hắn chỉ lẳng lặng nhìn Liễu Hoài Thu.

Hai người nhìn nhau một hồi lâu.

Cuối cùng, Liễu Hoài Thu không nhịn được nữa, cậu đi tới trước mặt Cố Lê Xuyên, “Lê Xuyên, anh làm sao vậy?”

Cố Lê Xuyên đứng dậy, ngón tay lạnh lẽo nắm chặt cằm Liễu Hoài Thu, nhìn chằm chằm Liễu Hoài Thu, ôn nhu nói, “Cậu trở về một mình à?”

Liễu Hoài Thu không biết Cố Lê Xuyên đang có ý gì, theo bản năng gật đầu, “Tôi đi cùng trợ lý, Lê Xuyên, rốt cuộc anh làm sao vậy?”

Cố Lê Xuyên không trả lời Liễu Hoài Thu, tiếp tục hỏi, “Vệ ảnh đế không đi cùng cậu sao?”

Liễu Hoài Thu nghe thấy tên của Vệ Hồng Vũ, liền phản ứng lại, cậu biết Lê Xuyên cũng đã thấy hot search, liền vội vàng giải thích,

“Tôi và Vệ ảnh đế không có chuyện như trên hot search đâu.”

“Hôm đó vừa gặp mấy người bạn cũ, tửu lượng của tôi không được tốt lắm, không cẩn thận uống nhiều quá, Vệ ảnh đế chỉ là giúp tôi.”

Cố Lê Xuyên cười lạnh một tiếng, nhéo lấy tay của Liễu Hoài Thu, kìm nén cơn tức giận trong lòng, “Cho nên, anh ta giúp cậu lên giường đúng không?”

Liễu Hoài Thu đau đớn, “Không, không có, không có chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi cả.”

“Liễu Hoài Thu! Cậu xem tôi là tên ngốc phải không?”

Cố Lê Xuyên tàn bạo mà cắt ngang Liễu Hoài Thu, giận dữ hét lên,

“Lần trước thì cậu hôn Vệ Hồng Vũ ở trên xe, lần này thì cậu tới khách sạn cùng Vệ Hồng Vũ, thế mà cậu nói không có chuyện gì xảy ra, tôi hỏi cậu, cậu tin được không?”

“Ha, con mẹ nó tin được sao?”

Sau đó, không đợi Liễu Hoài Thu trả lời, hắn lập tức buông cằm cậu ra, mạnh mẽ đẩy Liễu Hoài Thu ngã vào sofa, cúi người ép cậu xuống, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Liễu Hoài Thu,

“Liễu Hoài Thu, cậu có cần phải kinh tởm đến thế không?”

“Cậu thật sự thiếu ** thế sao?”

“Không được đàn ông ***, trong lòng cậu thấy không thoải mái đúng không?”

Sắc mặt Liễu Hoài Thu thay đổi khi nghe những từ nhục mạ từ Cố Lê Xuyên, trên mặt cậu không còn một giọt máu, ngực từng cơn bắt đầu co rút lên, nước mắt cứ thế từ từ chảy xuống gò má.

Cậu nằm dưới Cố Lê Xuyên, khóc nức nở, “Không có, tôi không có, Lê Xuyên, anh đừng nói như vậy.”

“Tôi với Vệ ảnh đế không có chuyện gì cả.”

“Đủ rồi!”

Cố Lê Xuyên lạnh lùng cắt ngang Liễu Hoài Thu, hắn tiếp tục dùng những tời tàn bạo nói với Liễu Hoài Thu, “Tôi xem cậu chính là tiện.”

(ý nói Cố Lê Xuyên coi Liễu Hoài Thu như những người mua vui cho đàn ông)

“Cậu không phải thích đàn ông sao? Hôm nay tôi sẽ làm thoả mãn nguyện vọng của cậu.”

Sau khi nói xong, không cho Liễu Hoài Thu phản ứng lại, hắn thô bạo hôn lên đôi môi mềm mỏng của Liễu Hoài Thu, bắt đầu xé rách quần áo của Liễu Hoài Thu một cách tàn bạo.

Liễu Hoài Thu dùng hết sức lực đẩy Cố Lê Xuyên, liều mạng lắc đầu, “Không, không được, buông tôi ra!”

“Cậu còn dám phản kháng? Cậu không chỉ phản bội tôi, còn dám từ chối tôi?”

Sự phản kháng của Liễu Hoài Thu khiến Cố Lê Xuyên trở nên tức giận.