Vệ Hồng Vũ nghiêm túc gật đầu, “Đúng vậy, không sai, người tôi thích cũng là con trai, Tiểu Thu thấy tôi biếи ŧɦái sao?”
Liễu Hoài Thu lắc đầu, “Không phải, ngoài Vệ ảnh đế ra chị Diêu và Lê Xuyên cũng đối xử rất tốt với tôi.”
Sau khi nói xong, Liễu Hoài Thu lại lắc đầu phủ nhận, “Không đúng, Lê Xuyên không đối xử tốt với tôi, hiện tại chỉ có chị Diêu và Vệ ảnh đế.”
Vệ Hồng Vũ trong lòng như thắt lại, anh không tự chủ mà ôm lấy Liễu Hoài Thu.
Cuối cùng anh cũng đạt được mong muốn bước vào trái tim của Liễu Hoài Thu.
Nhưng anh không ngờ lại có chuyện này xảy ra.
Tình trạng hiện tại của Liễu Hoài Thu, chắc cậu ấy rất đau khổ.
Anh chỉ muốn Tiểu Thu cảm thấy hạnh phúc, không bị những điều xung quanh làm phiền não.
Liễu Hoài Thu yên lặng ở trong vòng tay Vệ Hồng Vũ, đôi mắt mắt của cậu như bị mất đi ánh sáng từ lâu, hoá thành một vũng nước cô đọng vô hồn.
Nó khiến cho người ta cảm thấy đau lòng khi nhìn nó.
Một lúc sau, Liễu Hoài Thu cũng phục hồi tinh thần lại.
Cậu nhẹ nhàng chạm vào ngực Vệ Hồng Vũ.
Vệ Hồng Vũ buông Liễu Hoài Thu ra.
Liễu Hoài Thu nhìn chằm chằm vào đôi mắt Vệ Hồng Vũ, run rẩy nói, “Cảm ơn anh, Vệ ảnh đế, thật sự cảm ơn anh.”
Chưa từng có một ai kiên định nói với cậu, cậu không hề biếи ŧɦái.
Thì ra thích người cùng giới là không sai.
Vệ Hồng Vũ không có tiếp lời Liễu Hoài Thu.
Anh đưa tay sửa soạn tóc cho Liễu Hoài Thu, cân nhắc một hồi lâu, mới mở miệng, “Hôm qua Cố Lê Xuyên có làm khó cậu không?”
Liễu Hoài Thu sửng sốt một chút, liền lắc đầu, “Không có.”
Nhớ tới sự việc phát sinh ngày hôm qua, Liễu Hoài Thu thấy mình còn nợ Vệ ảnh đế một lời xin lỗi, “Vệ ảnh đế, thực sự xin lỗi, ngày hôm qua không phải tôi cố ý không đi theo anh.”
“Xảy ra chuyện như vậy, tôi không biết mình sẽ phải đối mặt với anh như thế nào.”
“Hơn nữa, Lê Xuyên, anh ấy…”
“Tiểu Thu, đừng có xin lỗi tôi, chỉ cần cậu không có chuyện gì là được.” Nghe thấy tên Cố Lê Xuyên, ánh mắt Vệ Hồng Vũ loé lên một tia lạnh lẽo.
“Tiểu Thu, cậu với Cố Lê Xuyên là cái quan hệ này sao?”
Liễu Hoài Thu gật đầu, sau đó lại lắc đầu, đôi mắt tràn đầy sự mệt mỏi, “Không phải, bọn tôi chia tay rồi.”
“Có lẽ trong lòng anh ấy, không hề có sự xuất hiện của tôi.”
Vệ Hồng Vũ thấy Liễu Hoài Thu đang buồn bã khi nhắc tới Cố Lê Xuyên, buột miệng nói, “Vậy cậu có thể xem xét tôi không?”
Nghĩ đi nghĩ lại, đây cũng không phải thời điểm thích hợp để thổ lộ,
“A, Tiểu Thu còn thích anh ấy sao?”
Liễu Hoài Thu cúi đầu không nói chuyện.
Mà Vệ Hồng Vũ cũng đã biết rõ đáp án.
Anh có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó, nhưng vẫn có sự khác biệt so với tận mắt chứng kiến.
Anh còn chưa thổ lộ, giờ đã thành thất tình.
Vệ Hồng Vũ cố gắng hết sức đè nén sự chua xót đang cuồn cuộn trong lòng, ôn nhu nói, “Không sao đâu Tiểu Thu, đừng buồn, thời gian sẽ chữa lành tất cả.”
“Cố Lê Xuyên không xứng với Tiểu Thu của tôi.”
Vệ Hồng Vũ giống như mưa xuân tưới lên vùng đất khô cạn trong lòng Liễu Hoài Thu.
Một loại tình cảm khác lại bắt đầu bén rễ và nảy mầm trong trái tim của Liễu Hoài Thu, rồi trở thành cái cây lớn, sưởi ấm trái tim đã vỡ nát của Liễu Hoài Thu.