Chương 4

Tuy rằng học trò không nhiều, nhưng cũng đủ để duy trì cuộc sống. Cộng thêm việc nhà lão tú tài có trăm mẫu ruộng tốt, cuộc sống cũng được xem là giàu có. Nào ngờ sau khi lão tú tài và Đinh Đại Hải lần lượt qua đời, nhà kia liền chia ra ở riêng. Vị hôn thê của Đinh Điền chính là đích nữ nhi của lão đại nhà lão tú tài, lúc còn nhỏ trông chẳng có gì nổi bật, nhưng càng lớn lại càng xinh đẹp, nước da trắng hồng, y như một nụ hoa chớm nở.

Giờ nàng đã mười bốn tuổi, quả thật như nụ hoa chờ nở, khiến người nhà kia bắt đầu không còn hài lòng với mối hôn sự này.

Huống chi, tuy lão tú tài đã qua đời, nhưng có một thiếu gia con nhà phú hộ từng được ông dạy dỗ, nay đã thi đỗ tú tài. Nghe nói sang năm sẽ lên phủ thành dự thi cử nhân, ba năm sau còn muốn vào kinh thi tiến sĩ, làm quan.

Nhà phú hộ ấy họ Cao, trong nhà có ngàn mẫu ruộng tốt, một tòa đại trạch, hai cửa hàng, mười mấy người hầu, đúng là một trong những hào tộc nổi danh của địa phương.

Cao thiếu gia sau khi thi đỗ tú tài trở về quê tế bái ân sư, tình cờ gặp được tôn nữ nhi của lão tú tài, vừa gặp đã xiêu lòng. Đinh gia làm sao mà sánh bằng Cao gia được?

Đối phương đã muốn hối hôn, lui thân thì thôi đi, vậy mà còn muốn giữ thể diện cho mình, liền bôi nhọ Đinh Điền, nói hắn mờ ám với mấy quả phụ, hắn mới có mười lăm tuổi mà!

Vì từng có chiến sự, nơi biên ải này quả thực có nhiều nhà góa phụ, lời đồn ấy lại quá chung chung, khiến Đinh Điền nghẹn ức đến mức chỉ muốn đập đầu. Mà hắn lại còn đang trong thời gian chịu tang, chuyện này nếu lan ra ngoài, đâu chỉ là phong lưu lăng nhăng nữa, mà còn là bất hiếu đại tội!

Tuy vậy, đối phương vẫn phải e ngại sự hung hãn của thôn Đinh gia, khi thoái hôn cũng đã trả lại ba mươi lượng bạc mà Đinh Đại Hải từng đưa khi đính thân, một đôi trâm vàng và hai tấm lụa quý.

Nguyên chủ Đinh Điền vốn đã trầm lặng, gặp chuyện này càng thêm u uất trong lòng, cứ thế mà nghẹn, nghẹn mãi. Cuối cùng nghẹn đến một hơi thở cũng không thở được nữa, liền đổi thành Đinh Điền bây giờ.

Còn Đinh Điền hiện tại thì suy nghĩ thoáng hơn nguyên chủ nhiều.

“Trần gia đó, chẳng có ai là thứ tử tế cả!” Tam thẩm lúc này đứng về phe Đinh Điền, giận dữ nói: “Trần lão tú tài vừa mất, nhà bọn họ liền chia năm xẻ bảy, bây giờ mỗi người một ngả, chẳng ai còn lui tới nữa! Tội nghiệp Trần lão tú tài, một đời danh tiếng tốt đẹp, thế mà cuối cùng lại bị chính người nhà phá nát!”

Ai cũng rõ trong lòng lão đại Trần gia tính toán điều gì, chỉ là ngoài miệng không nói. Phía Cao gia chắc cũng cảm thấy không hay ho gì, nên sau khi thoái hôn xong cũng chưa vội chính thức cầu thân với Trần gia.