Chương 3

Vật thưởng ban từ tri huyện cuối cùng cũng để lại cho hắn, nhi tử duy nhất của người đã khuất. Không những thế, tri huyện còn đích thân phái người tới lo liệu tang sự, lại hứa với Đinh Điền rằng, chờ hắn mãn tang, kết thúc việc để tang, sẽ lập tức vào nha môn huyện làm việc tại nhà lao, trực tiếp nhậm chức cai ngục.

Vì vậy, tuy Đinh Điền nay chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng chẳng ai dám thất lễ với hắn.

Tài vật mà nhà hắn được ban thưởng cũng không ai dám nhòm ngó, bởi Đinh Điền không chỉ có một mình, hắn còn có hai vị thúc thúc.

Phụ thân Đinh Đại Hải của hắn khi còn sống hết lòng giáo dục nuôi dưỡng hai đệ đệ, nên Đinh Đại Giang và Đinh Đại Hà vô cùng kính trọng đại ca. Năm xưa chia nhà, đại ca nói mình có công việc, không thiếu tiền bạc, liền chủ động nhường năm phần mười tài sản cho hai đệ đệ.

Đinh Đại Giang ngoài việc cày cấy còn mở một cửa hàng tạp hóa trong thôn; còn Đinh Đại Hà tuy đầu óc không khéo buôn bán, nhưng lại chăm chỉ chịu khó, ruộng đất trong nhà lại là nhiều nhất thôn. Hai nhà này đều là danh gia vọng tộc trong làng.

Thê tử của Đinh Đại Giang là Đinh Dương thị, tính tình ôn hòa, từ sau khi tẩu tử mất thì luôn chăm lo cho Đinh Điền.

Còn thê tử của Đinh Đại Hà là Đinh Liễu thị thì tính tình chanh chua cứng rắn, tuy vậy đối với chất tử cũng rất thương yêu. Bà vì tính khí cay nghiệt mà có tiếng trong thôn, ai dám bắt nạt Đinh Điền, bà có thể đuổi thẳng tới tận nhà người ta, đứng chặn ở cửa mà mắng chửi không ngớt.

Người đầu tiên mà Đinh Điền gặp sau khi xuyên tới chính là vị tam thẩm Đinh Liễu thị chanh chua ấy.

“Điền nhi à, ngươi đừng nghĩ nhiều.” Đinh Liễu thị bưng một tô mì thịt hầm lớn bước vào, đặt lên bàn: “Nhà bọn họ muốn leo cành cao thì cứ để họ leo. Ta thì lại muốn xem xem, cái cành cao đó có biến thành cử nhân lão gia, tiến sĩ lão gia được hay không! Chúng ta sẽ tự tìm một mối tốt hơn cả bọn họ.”

“Tam thẩm, ta không, ta không nghĩ nhiều thế.” Đinh Điền mặc áo bông cừu cũ kỹ, ngồi trên giường đất, hít hít mũi nói: “Chỉ là ta thấy bọn họ đã muốn thoái hôn thì cũng nên kiếm cái cớ tử tế một chút chứ? Có cần phải nhục mạ ta như vậy không? Ta nào phải không cưới nàng thì sống không nổi.”

Sở dĩ Đinh Điền xuyên tới thân xác này, chính là vì nguyên chủ bị hủy hôn!

Mà trong thế giới cổ đại, bị thoái hôn là chuyện vô cùng nghiêm trọng.

Vị hôn thê kia là tôn nữ nhi của một lão tú tài trong huyện, do phụ thân Đinh Đại Hải khi còn sống đã đính ước cho hắn.

Lúc ấy lão tú tài kia mở một lớp tư thục nhỏ trong huyện thành, chuyên dạy vỡ lòng cho tiểu hài nhi, theo cách nhìn của Đinh Điền thì chẳng khác nào một trường mẫu giáo cao cấp.