Trong phòng hầu như chẳng có đồ trang trí gì, ngoài giá sách ra thì chỉ còn bút, mực, giấy, nghiên, thêm vài chiếc đèn l*иg. Trên bàn chỉ đặt một lư hương bằng đồng bình thường, bên trong cũng chẳng đốt hương, có lẽ chỉ để làm cảnh, dù sao thì hương liệu cũng đắt đỏ lắm.
Cả huyện chỉ có một tiệm văn phòng phẩm có bán hương liệu, mà toàn là loại kém chất lượng, mùi chẳng ra gì mà giá lại cao đến khó tin. Ngay cả huyện lệnh đại nhân cũng không nỡ dùng.
Đinh Điền đảo mắt nhìn khắp thư phòng, rồi lại nhìn người trung niên đang ngồi trước mặt, đây chính là huyện thái gia Đỗ Minh, húy là Đỗ Chí Minh.
Nói ra thì ông ta và Đỗ sư gia có chút quan hệ thân tộc, nên ông mới tin cậy và trọng dụng vị sư gia này. Mà Đỗ sư gia cũng cam lòng đi theo, chịu khổ cùng huyện thái gia ở cái chốn biên ải nghèo khổ này.
Sau khi viết xong, Đỗ Trọng thu dọn văn phòng tứ bảo, còn huyện thái gia thì rửa tay, rồi mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người liền cười nói: “Tử Kiến à… ơ? Đây chẳng phải là Đinh Điền sao?”
“Lão gia.” Đinh Điền chắp tay, hành lễ theo kiểu võ quan: “Tiểu nhân đã mãn tang, nên đến huyện nha xem qua. Nếu được phép, tiểu nhân muốn trở lại làm việc.”
“Còn xem gì nữa? Trực tiếp đến là được rồi.” Huyện thái gia ngồi xuống chủ vị, phất tay nói: “Ngồi đi, ngồi đi.”
Ngoài gian thư phòng là một tiểu khách sảnh, bình thường nếu là người thân quen, đều được tiếp ở đây; còn đại sảnh chính chỉ dùng để tiếp khách quý hoặc người ngoài.
Nghe huyện thái gia bảo ngồi, Đỗ sư gia và Đinh Điền mới dám ngồi xuống. Tiểu thư đồng Đỗ Trọng dâng trà cùng một đĩa điểm tâm lên bàn.
Chỉ là, đĩa điểm tâm ấy chỉ để nhìn chứ chẳng ai dám ăn, vốn chỉ là bày cho có lệ mà thôi.
“Đinh Điền à, ngươi đến ta rất vui. Phụ thân ngươi là anh hùng, ta không thể phụ lòng ông ấy. Chức vị này dù ba năm qua vẫn trống, ta cũng không cho ai thế vào.” Ông nói vậy, rõ ràng là muốn ban cho Đinh Điền chút ân tình, để hắn biết rằng chức ngục tốt béo bở này vẫn được đặc biệt giữ lại cho hắn.
“Đa tạ lão gia ưu ái.” Đinh Điền rất biết điều, lập tức tỏ vẻ cảm kích đến rưng rưng, ra dáng một kẻ quê mùa chưa từng thấy thế gian rộng lớn, đúng y thân phận một tiểu lại con nhà nhỏ trong huyện.
“Ba ngày nữa ngươi hãy đến làm.” Huyện thái gia hòa nhã nói: “Giờ huyện nha mới xây xong, chỗ nào cũng thiếu người. Việc trong ngục đều giao cho ngươi, phụ thân ngươi khi xưa cai quản rất tốt. Nay ngươi kế nghiệp, bản quan hy vọng ngươi cũng có thể tử kế phụ nghiệp.”
“Tạ ơn lão gia tín nhiệm.” Đinh Điền lập tức khom người, giọng thành khẩn: “Tiểu nhân nhất định sẽ cai quản nhà lao thật tốt.”