Chương 26

Nếu không phải vì địa thế hiểm yếu, thì năm đó khi chiến sự nổ ra, Ngưu Giác huyện thành đã sớm bị san phẳng, e rằng những thôn như Đinh gia thôn cũng khó mà thoát nạn. Chính nhờ vị trí hiểm trở, “một người thủ quan, vạn người khó qua”, mà nơi này kiên cường chống đỡ được cho đến khi viện quân tới, mới đánh lui được địch ra khỏi biên giới.

Cũng vì thế, triều đình mới đặc cách cấp ngân khoản để tái thiết Ngưu Giác huyện thành, mà lần này quy mô còn cao hơn trước nhiều, gần như sánh ngang với phủ thành. Thành cao tường dày, được xây dựng theo tiêu chuẩn của một pháo đài, thậm chí ở phía bắc huyện còn đóng quân một doanh binh.

Thiện cảm của Đỗ sư gia với Đinh Điền lại càng tăng lên vùn vụt. Tuy Đinh Điền tuổi còn trẻ, nhưng người lại thật thà, chỉ nghe hắn nói vài câu là biết, chẳng phải loại ưa gây chuyện. Thật tốt, rất tốt.

“Điền nhi à, bên ngục giam e là ngươi phải tốn công hơn chút. Huyện nha mới dựng xong, việc nhiều, lão gia với ta cũng chẳng lo xuể…” Đỗ sư gia vừa đi vừa nói, định nhắc hắn chuẩn bị tinh thần trước.

Khoản tiền triều đình cấp riêng cho việc xây dựng ban đầu là hai mươi vạn lượng bạc trắng, mười vạn quan tiền đồng, nhưng đến tay họ chỉ còn mười vạn lượng bạc, ba vạn quan tiền.

Số còn lại đi đâu?

Họ không biết, mà cũng chẳng muốn biết.

Đỗ sư gia là người từng theo lão gia chinh chiến, tận mắt thấy sự tàn bạo của giặc phương Bắc, nên khoản tiền đến tay, ông chẳng dám động vào, toàn bộ đều bỏ vào việc xây tường thành. Chỉ là, bên ngoài thành được xây kiên cố, sáng sủa bao nhiêu, thì bên trong lại chẳng còn tiền để trang trí bấy nhiêu.

Huống hồ triều đình đã miễn thuế ba năm cho nơi này, huyện nha chẳng có chút nguồn thu nào. Đất lại nghèo, dân khổ, muốn khôi phục sau chiến loạn đâu phải chuyện dễ dàng. Trước kia huyện quản mười lăm thôn, giờ chỉ còn lại chín.

Ngay cả muốn cạo lớp mỡ mà lấy chút lợi riêng, cũng phải có mỡ để mà cạo mới được!

Nói đến đây, hai người đã đi đến nơi huyện thái gia đang làm việc.

Trong thư phòng chỉ có hai người, một người ngồi trước án thư múa bút viết lách, một người đứng bên hầu hạ, là thư đồng mười hai tuổi tên Đỗ Thân.

Người trung niên ngồi kia râu đen, mặt vuông chữ quốc, khí sắc từng trải phong sương, không hề có vẻ hưởng lạc như những huyện thái gia khác. Vì từng ra trận nên dù là văn quan, trên người ông vẫn mang theo khí thế nghiêm nghị, cứng rắn.

Trải qua lửa đạn, giờ ông chỉ mặc thường phục giản dị, đầu đội một chiếc mũ phác, trên mũ gắn một miếng ngọc chất lượng vừa phải.

Toàn thân toát ra một cảm giác sạch sẽ, gọn gàng, kiên nghị và giản đơn.