Cộng thêm việc thôn Đinh gia có một người làm cai ngục, chính là tổ phụ của Đinh Điền, tên là Đinh Sơn. Ban đầu vì nhà nghèo, lại sống nơi núi sâu nước độc, muốn kiếm miếng ăn cũng khó, Đinh Sơn vốn là thợ săn, có sức vóc, nên khi nha môn huyện tuyển lính cai ngục, ông đã đi ứng tuyển. Vì mạnh mẽ hơn người khác một chút nên được nhận làm ngục tốt.
Lúc đầu ông cũng không hiểu rõ lắm, về sau mới biết, một khi trở thành ngục tốt thì coi như là ngục lại, trong ba đời không được tham gia khoa cử, cũng không được bỏ tiền ra mua quan.
Tuy làm việc cho quan phủ, nhưng lại bị tầng lớp sĩ phu địa phương khinh thường, cho là làm nghề bẩn thỉu, sỉ nhục văn phong!
Nhưng lúc ấy đã hết cách, muốn hối hận cũng muộn rồi.
Về sau, Đinh Sơn nghĩ ra một cách, đã không thể quay đầu thì chỉ còn cách tiến tới!
Là người không biết chữ, nhưng ông lại đưa nhi tử đến nhà một thư lại ở phủ nha để học chữ. Con ông làm tiểu đồng, làm công dài hạn cho nhà ấy, chỉ để nhờ thư lại rảnh rỗi dạy cho nhi tử học chữ!
Ban ngày nhi tử đi học, tối về nhà, học được chữ gì thì cũng tiện thể dạy lại cho phụ thân quê mùa này.
Đinh Sơn có ba người nhi tử, người được gửi đi học là đại nhi tử. Hai người đệ đệ, nhị nhi tử và tam nhi tử, vừa ghen tị vừa ao ước, nhưng cũng không dám tranh giành cơ hội đó với đại ca.
Đợi đến khi đại nhi tử của Đinh Sơn, tức Đinh Đại Hải, học hành tạm ổn, Đinh Sơn liền đứng ra làm chủ, cưới vợ sinh con cho ba anh em, rồi chia nhà ra ở riêng. Lúc ấy, Đinh Sơn đã leo lên chức cai ngục, rồi truyền lại vị trí ấy cho Đinh Đại Hải, chính là cha của Đinh Điền.
Hai tiểu đệ của Đinh Đại Hải là Đinh Đại Giang và Đinh Đại Hà cũng không có ý kiến gì.
Ngay cả chuyện kết hôn, Đinh Đại Hải cũng cưới được khuê nữ nhà tú tài. Kết hôn rồi sinh con, nhưng không ngờ tức phụ nhi vì thương tích mà cơ thể yếu nhược, chăm oa nhi được hai năm thì mất!
Vì nghĩ cho hài tử, từ đó về sau Đinh Đại Hải nhất quyết không tái giá, một mình nuôi con sống qua ngày.
Vài năm trước, Đại Thanh có một trận đại chiến dữ dội với nước La Sát và Cao Ly. Nơi này lại gần biên ải, gió thổi cỏ lay đều lo có giặc. Đến cả một người làm cai ngục như Đinh Đại Hải cũng phải mang theo bốn ngục tốt ra tiền tuyến. Kết quả là sau chiến sự, chỉ còn mỗi mình Đinh Đại Hải trở về, lại còn mang thương tích. Quan tri huyện ban thưởng một trăm lượng bạc, năm tấm vải bông mịn, mười tấm vải gai thô.
Lúc ấy, Đinh Điền chỉ mới mười hai tuổi, chuyện xảy ra quá nhiều, hắn cũng chẳng hiểu hết, chỉ nhớ rõ một điều, phụ thân trở về chưa được mấy ngày thì qua đời.