Chương 16

Đang trò chuyện vui vẻ thì Đinh Đại Hưng trở về, mang theo cả Đinh Khản.

Đinh Khản mặc bộ quần áo chắp vá, nhưng tinh thần lại rất phấn chấn. Cũng phải thôi, tôn tử trong nhà nhiều, khí thế tự nhiên đủ đầy.

Năm xưa, điều mà Đinh Đại Hải hâm mộ nhất chính là Đinh Khản.

Thật sự là rất biết sinh con!

“Khản ca.” Đinh Điền vừa thấy người đã vội vàng xỏ giày xuống đất.

Đừng tưởng Đinh Khản lớn hơn hắn gần mười sáu tuổi, nhưng bọn họ lại đồng bối phận!

“Ấy, Điền nhi à, nghe nói ngươi định đem ruộng nhà mình cho ta thuê lại?” Đinh Khản vừa tới liền sốt sắng hỏi chuyện ruộng đất.

Đây đúng là miếng thịt mỡ từ trên trời rơi xuống!

“Đúng vậy, nhưng ngươi không thể để Điền nhi chịu thiệt.” Lão lý trưởng gõ gõ bàn: “Ngồi xuống rồi nói.”

Bên kia Đinh Đại Hưng đã sai Đinh Dĩ đi lấy bút mực, giấy bút nghiên.

Thực ra ký khế ước thì tốt nhất nên đến nha môn, ở đó có uy tín hơn. Nhưng ở thời cổ, chuyện gì có thể tự giải quyết, tuyệt đối không ai muốn đi nha môn, bởi vì “cửa nha môn chữ bát mở, có lý mà không có tiền thì chớ bước vào”.

Hơn nữa, lý trưởng cũng coi như là nửa quan chức, vậy nên rất nhiều người tình nguyện tìm lão lý trưởng, chứ không muốn đi tìm quan lão gia.

“Thế nào cũng được, nhà ta đông miệng ăn, tất cả đều dựa vào hoa màu trong ruộng.” Đinh Khản ngồi ngay mép giường đất: “Điền nhi giao ruộng cho ta thì cứ yên tâm, ta đảm bảo chăm nom cho thật tốt.”

“Chuyện này ta tin.” Đinh Điền nói: “Nhà Khản ca đều là tay lão luyện làm ruộng mà.”

Bọn nhỏ nhà Đinh Khản, mới bảy tám tuổi đã phải xuống ruộng giúp việc, mười tuổi thì coi như nửa người lớn, qua mười ba tuổi, vậy thì đã thành người lớn thật sự.

“Ta nói cho ngươi biết, Khản tử, ruộng nhà Điền nhi cho ngươi thuê, chia ba bảy. Vì nhà Điền nhi không phải gánh sưu thuế gì, nên bảy phần ngươi là người làm được hưởng, coi như Điền nhi nhường cho ngươi, đây là quy củ. Nhưng ngươi phải hiểu rõ, Điền nhi tính tình hiền lành, ngươi không được ức hϊếp hắn chỉ còn một mình, ngoài mặt thuận theo mà trong lòng làm trái đó!” Lão lý trưởng sớm đã nói rõ điều kiện: “Còn nữa, rơm rạ, thân cây cao lương… những thứ nhà Điền nhi cần có, ngươi cũng phải lo. Ngươi cứ trồng thêm hai mẫu cao lương, là có đủ hết rồi.”

---

“Đương nhiên, đương nhiên rồi!” Đinh Khản gật đầu liên hồi: “Củi lửa trong nhà Điền nhi, nhà ta cũng sẽ lo một nửa.”

Dù sao thì nhà Đinh Điền chỉ có mỗi mình hắn, nhà rộng cũng có sao đâu?

Nông gia thiếu gì chứ chẳng bao giờ thiếu củi lửa, rơm rạ, thân cây ngoài ruộng có đầy.