Chương 12

Không thể không nói, chuyện này quả có chút tinh thần A Q.

Chẳng mấy chốc, Đinh Điền đã tới nhà thôn trưởng.

Nhà thôn trưởng là một trong vài ngôi nhà tốt nhất trong thôn. Hai dãy nhà gạch xanh, mái ngói lớn, phía ngoài còn có tường đất bao quanh sân rộng. Hơn nữa lại nằm ngay chính giữa thôn, thoạt nhìn đã thấy có uy thế.

Bởi cửa chỉ là cánh gỗ đơn sơ, từ trong có thể thấy được người đến, người ra mở cửa là đại nhi tử của thôn trưởng, Đinh Dĩ: “Đến rồi à?”

“Ừ, thôn trưởng có ở nhà không?” Đinh Điền bước vào, thuận tay đưa lễ vật cho hắn: “Dĩ đại ca, đây là chút tâm ý kính dâng lão lý trưởng.”

“Có, có, a gia cũng ở nhà.” Nhận lễ vật xong, đối phương cười càng tươi: “Ngươi có thể khỏe lại là tốt rồi. Bao nhiêu cô nương tốt, ắt sẽ có một người hợp với ngươi.”

“Đương nhiên, thiên hạ người đông vô số, không được thì chúng ta đổi một người khác thôi!” Đinh Điền cười ha hả.

“Ngươi nói vậy mới phải.” Một nam nhân trung niên bước ra.

“Thôn trưởng.” Đinh Điền tươi cười hành lễ chào.

Người này chính là thôn trưởng hiện nay của thôn Đinh gia, Đinh Đại Hưng, cùng thế hệ với Đinh Đại Hải.

“Ngươi gọi ta cái gì?” Thôn trưởng trừng mắt.

“... Hưng thúc.” Vì đều mang họ Đinh, không thể gọi “Đinh thúc”, nên chỉ có thể lấy một chữ trong tên ra để xưng hô.

Đinh Đại Hưng cùng đời với Đinh Đại Hải, nhưng tuổi nhỏ hơn.

Còn Đinh Dĩ thì đồng lứa với Đinh Điền, nhưng lớn tuổi hơn, vì thế xét theo vai vế, Đinh Điền phải gọi hắn là “Dĩ đại ca”.

“Thúc gia gia của ngươi mấy hôm nay còn đang nhắc đến ngươi đó.” Đinh Đại Hưng vừa kéo tay Đinh Điền vừa đưa hắn vào chính sảnh.

Chính sảnh nhà họ gồm năm gian phòng ngang, gian phía đông là nơi tôn quý, vì vậy lão lý trưởng ở đó một mình, thê tử ông đã sớm qua đời.

Gian phía tây là nơi ở của trưởng tử Đinh Đại Hưng cùng đại tức phụ. Sau khi Đinh Đại Hưng kế nhiệm làm thôn trưởng, lão lý trưởng đã tách hộ, hiện giờ đông sương phòng là chỗ ở của Đinh Dĩ, còn tây sương phòng là của Đinh Giáp.

Phía sau là dãy nhà thứ hai, nơi ở của hai tỷ muội Đinh Mai Hoa và Đinh Hương Hoa, có thêm một gian phòng trống được dùng làm khách phòng. Xa hơn là kho chứa nông cụ và lương thực.

Sau đó là vườn rau, sát tường vây còn có chuồng và l*иg nuôi gia cầm.

Ngoài ra còn có một viện riêng dùng để đặt cày bừa và chuồng trâu.

Đinh Dũng năm nay đã ngoài năm mươi, tóc và lông mày đều bạc trắng.

Ở thời hiện đại, năm mươi mấy tuổi vẫn chỉ tính là trung lão niên, nhiều người còn đang độ trung niên, chưa đến tuổi nghỉ hưu.

Nhưng ở thời đại này, nơi bảy mươi tuổi đã hiếm như xưa nay, thì qua năm mươi tuổi đã được xem là lão nhân rồi.